sa gheo thichdoctruyen



Chương 558: Bất ngờ mang thai (8)



Tần Chỉ Ái chỉ kịp nhìn ánh dao vung lên, sau đó cũng cảm nhận được một lực ác liệt từ trên giáng xuống.

Lòng của cô, lập tức lại phản xạ có điều kiện hét lên một tiếng, sau đó nhắm mắt lại, ngừng thở, chờ cơn đau thấu xương đến.

Nhưng mà con dao kia còn cách đầu của cô 10 cm, đã bị một giá đỡ máy chụp hình ngăn lại.

Sau đó “Ầm” một tiếng, sau đó lại là một tiếng kêu thảm thiết.

Tần Chỉ Ái run mi mắt hai lần, mới dám mở mắt nhìn người đàn ông kia, ông ta đang lăn lộn trên mặt đất, che ngực, rên rỉ: “Ai da ai u.”

Tần Chỉ Ái quá sợ hãi, phía sau toát một tầng mồ hôi lạnh, cô thở dốc từng ngụm từng ngụm một lúc lâu mới nháy mắt một cái, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cố Dư Sinh.

Đáy mắt của cô đầy kinh hoàng, trên mặt vẫn còn dấu vết của sự sợ hãi không thôi, nhìn Cố Dư Sinh mà mềm nhũn, cả người hắn vẫn còn tràn ngập sát khí nhưng âm thanh lại dịu dàng mở miệng: “Được rồi, không sao rồi, đừng sợ…”

Chỉ những chữ đơn giản như vậy, trong nháy mắt cô liền đong đầy nước, cô giống như muốn tìm chỗ dựa, đưa tay bắt lấy tay hắn.

Lòng bàn tay của hắn đụng đến lòng bàn tay mềm mại của cô, cả người cứng đờ một hồi, liền cúi người đối mặt với cô.

Hắn vừa định đưa tay ra, xoa xoa tóc cô một chút, ánh mắt hắn lại bị ánh mắt sưng đỏ của cô hấp dẫn.

Hắn nhíu mày, ngón tay vốn định xoa đầu cô lại chạm vào hai gò má của cô.

Hắn không dùng lực, nhưng cô vẫn đau đến nỗi run lên, đáy mắt hắn nhất thời lại đằng đằng sát khí hỏi: “Ai đánh?”

Cô biết ánh mắt thô bạo của hắn lúc này không phải là đối với cô mà là những người kia, nhưng nghe giọng nói của hắn như vậy nên khiến cô lại càng sợ hãi.

Cô cắn cắn môi, không lên tiếng, lông mi lại run rẩy.

Hắn nhìn thấu sợ hãi của cô, cũng biết câu hỏi lúc nãy của mình đã làm cô sợ rồi, liền hạ giọng, nói: “Đừng sợ, anh không có tức giận với em…”

Hắn sờ sờ mái tóc của cô, cử động dịu dàng đầy cưng chiều: “Em nói cho anh biết, ai đánh em, anh giúp em trả thù…”

Hắn sợ cô không nói, vừa ngọt ngào vừa lên tiếng dụ dỗ: “Chỉ cho anh biết, được không?”

Giọng nói của hắn dịu dàng như vậy, từng chút từng chút khiến cô mềm lòng.

Cô nhấc mắt, nhìn một vòng những người đang nằm trên đất, sau đó giơ tay lên chỉ vào người lúc nãy đã xé quần áo của cô: “Hắn…”

Bởi vì lúc đó quá bất lực, quá tuyệt vọng, lúc này có người che chở cho cô, cô cũng không để ý giới hạn của hắn và cô nữa, cũng không phải làm nũng, chỉ nói một chữ như vậy liền vỡ òa: “Hắn muốn cởi quần áo của em, em không cho nên đạp phải hắn…”

Lại nhìn tới người cô lúc này, Cố Dư Sinh không hận không thể lập tức đứng lên giẫm vào hai tay của tên khốn đó.

Nhưng sau khi nghe tiếng nói điềm đạm đáng yêu của cô, hắn lại nhẫn nhịn kích động trong lòng, dịu dàng nhìn cô nói.


Chương 559: Bất ngờ mang thai (9)


“Hắn đánh em, còn nắm tóc của em,…” âm thanh của cô rất nhỏ, mang theo oan ức.

Không nghe còn bình thường, nghe xong trong lòng Cố Dư Sinh càng tức giận, hắn sợ mình tức giận sẽ lại làm cô sợ, hắn chỉ có thể cắn răng nắm chặt tay thành quyền để nén giận.

“Còn đập đầu của em…” cô vừa nói vừa chỉ đến tay vịn gỗ trên ghế sofa: “… Đập vào nơi đó.”

Hắn hít vào một hơi, dù đang cố áp chế nhưng giọng điệu vẫn khá đáng sợ: “Hắn đã dùng tay nào?”

Hắn không chờ cô trả lời, cũng không kịp chờ cô trả lời, một giây sau hắn liền đứng thẳng người, nhìn xung quanh hai vòng, nhìn thấy một chiếc bàn có mấy chai bia, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, cầm một chai lên, đi về phía người đàn ông vừa mới đánh Tần Chỉ Ái, không nói một lời, thậm chí còn không nhìn người đàn ông kia một cái, chỉ lấy chai bia tàn nhẫn đập lên đầu người đàn ông nằm dưới đất, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, Cố Dư Sinh cũng không chớp mắt dùng mảnh vỡ còn lại trên tay đâm vào hai lòng bàn tay của người kia.

Tiếng kêu ngày càng khốc liệt, nghe sởn cả tóc gáy.

Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy, mặt mày lạnh lùng đứng lên, lần nữa quay lại chỗ Tần Chỉ Ái.

Cô bé nhìn thấy hình ảnh nhiều máu me như vậy, sắc mặt dần trở nên trong suốt.

“Được rồi, đừng nhìn nữa.” Cố Dư Sinh nhàn nhạt cúi đầu nói hai chữ, liền giơ tay lên che mắt cô, sau đó lại hỏi: “Có thể đứng lên không?”

Sau khi hỏi xong, hắn mới thấy mình quá phí lời rồi.

Bây giờ cô sợ muốn chết, còn sức đâu mà đứng nổi.

Hắn không chờ cô trả lời, liền khom người, ôm cô lên, sau đó liền cảm nhận được một cơn gió ác liệt phía sau mình.

Chỉ nghe tiếng thôi hắn cũng có thể xác định hướng chạy của người sau lưng.

Hắn đang chuẩn bị xoay người lại, đá người chạy đến, đúng lúc lại có người đứng lên từ trên mặt đất, vung dao về phía hắn và Tần Chỉ Ái. Đột nhiên Tần Chỉ Ái hô lên: “Cố Dư Sinh.”

Thân thể Cố Dư Sinh khẽ run một hồi, cả người bị điểm huyệt cứng đờ bất động.

Hắn nhìn chằm chằm Tần Chỉ Ái, ánh mắt trở nên phức tạp mà hỗn loạn.

Không biết có phải hắn quá nhớ nhung Tiểu Phiền Toái đến nỗi sinh ra ảo giác hay không nhưng mà giọng nói của cô lúc nãy cực kỳ giống lúc Tiểu Phiền Toái đẩy hắn ra khỏi xe lao đến… lúc đó cô cũng gọi ba chữ Cố Dư Sinh như thế này…

Mãi đến khi sau lưng hắn cảm thấy đau đớn, ánh mắt của Cố Dư Sinh mới lóe lên hai lần, cả người mới hoàn hồn.

Hắn phản xạ có điều kiện quay người đá tới người phía sau, khiến người đó văng ra xa năm mét, đập vào vách tường rồi nặng nề rơi xuống đất.

Áo sơ mi của hắn bị nhuốm đỏ, Tần Chỉ Ái theo bản năng chạm vào, cô vừa mở miệng nói một chữ “máu” liền thấy tối sầm lại, ngất đi.


Chương 560: Bất ngờ mang thai (10)


. . . . . .

Tần Chỉ Ái không biết mình đã ngủ say bao lâu, cô chỉ biết lúc cô có ý thức, cổ họng giống như bị hỏa thiêu, miệng khô lưỡi khô, muốn uống nước.

Cô cố gắng mở mắt nhưng lại không mở được.

Cô liều mạng động môi, mong có ai đó sẽ rót cho mình cốc nước, nhưng cô có cố gắng thế nào cũng không thể nghe thấy được âm thanh của chính mình.

Trong mơ mơ hồ hồ, cô cảm giác được có một bàn tay lớn sờ lên trán của mình, sau đó bên tai lại có tiếng gọi: “Tần Chỉ Ái, Tần Chỉ Ái.”

Âm thanh kia từ rất xa truyền đến, cô cảm thấy giọng nói đó rất quen thuộc nhưng trong chốc lát lại không thể nghĩ ra đó là ai.

Có thể người đó thấy cô không tỉnh, rời đi rồi, qua một lúc không lâu, lại có tiếng nói của người đó, rất nhỏ, hình như đang trả lời điện thoại: “Ừ, nóng rần lên… Cô ấy đã ngủ một ngày một đêm rồi… Gọi bác sĩ trưởng khoa đến đây một chút, kiểm tra lại lần nữa đi…”

Ai nóng rần lên? Ai ngủ một ngày một đêm?

Tần Chỉ Ái trong đầu thoáng qua hai câu hỏi này xong, không nhịn được  khó chịu mà rên rỉ một tiếng.

Cũng không biết qua bao lâu, hoàn cảnh xung quanh cô loạn cả lên.

Hình như có rất nhiều người ở xung quanh cô, nói rất nhiều, sau đó cô cảm nhận được cổ tay mình bị một cái gì đó đâm vào, đau quá.

Ngay sau đó lại là tiếng bước chân rời đi.

Thế giới của cô lại trở nên yên tĩnh, một lúc sau lại truyền đến một âm thanh quen thuộc, lần này cô có thể nhận ra, đó là giọng của Hứa Ôn Noãn: “Anh Sinh, em đi xem Tiểu Ái thế nào, anh nghỉ ngơi trước đi.”

Trong đầu cô còn chưa suy nghĩ được gì, lại có hai âm thanh quen thuộc vang lên.

“Cố tổng, tôi dẫn anh về phòng bệnh của anh.”

“Anh Sinh, em và Ôn Noãn ở đây, anh yên tâm đi.”

Bọn họ là ai vậy? Tần Chỉ Ái mơ mơ màng màng nghĩ một lúc lâu mới nghĩ ra người gọi Cố tổng là Tiểu Vương, người gọi anh Sinh chính là Lục Bán Thành, sao bọn họ lại ở bên cô chứ?

Có thể là do nghĩ quá nhiều, đầu của cô thật là đau.

Có người nhẹ nhàng giúp cô kéo chăn lên cao, cô ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, là Hứa Ôn Noãn, tâm tình của cô mới bình tĩnh lại một chút, cũng không biết có phải thuốc bắt đầu phát huy tác dụng hay không, cô lại dần cảm thấy buồn ngủ nhưng cô lại không ngủ yên, lúc tỉnh lúc mê, mơ mơ hồ hồ.

Cô biết có y tá đến rút kim trong người, cô cũng biết Tiểu Vương đã đến, để Hứa Ôn Noãn và Lục Bán Thành rời đi.

Trong phòng chỉ có hai người họ, không khí có chút quỷ dị.

Cô lại bị thuốc tác dụng mà ngủ thiếp đi, trong mơ hồ, cô cảm thấy cửa được mở ra.

Còn chưa hạ sốt, cô không ngừng nằm mơ.

Cô nằm mơ khi còn nhỏ, lúc cấp ba, đến lúc mình đóng vai Lương Đậu Khấu, mơ mơ mơ, không biết xảy ra chuyện gì, lại xẹt đến hình ảnh những người đàn ông kia vây quanh cô, cởi đồ, vuốt ve cô.

Cô liều mạng giãy dụa, nhưng cô không thể thoát khỏi.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn quần áo của mình bị người ta xé thành từng mảnh.

Cô tinh tường nhìn thấy đáy mắt của người đàn ông kia, thấy được hạ thể ông ta đang rỉ nước, thậm chí còn có một người đàn ông đang vừa cởi quần áo vừa đi về phía cô. . .






Chương 561: Bất ngờ mang thai (11)


Cô khóc lóc cầu xin bọn họ buông tha cho cô, người đàn ông kia lại lạnh lùng đè lên thân thể của cô.

Cô nhìn thấy máy quay tiến về phía mình, không ngừng lóe flash, người đàn ông ở trên người cô lại gặm hôn da thịt của mình. . .

Cô rất sợ, sợ đến nỗi cả người rung rẩy, muốn nôn.

Có thể người đàn ông kia còn chưa rời khỏi người cô, những bất lực tuyệt vọng làm cho cô không nhịn được mà hét lên.

Lúc cô hét đến khàn giọng, bên tai lại có người gọi tên cô: “Tần Chỉ Ái, Tần Chỉ Ái?”

“Tỉnh lại đi? Tần Chỉ Ái? Tỉnh lại đi?” người kia vừa gọi vừa vỗ nhẹ lên mặt cô.

Tần Chỉ Ái nhíu mày, từ từ mở mắt ra, khuôn mặt đẹp đẽ đến ngây người của Cố Dư Sinh liền đập vào mắt cô.

Cô trố mắt nhìn một hồi mới dừng la hét, sau đó nhìn hắn sửng sốt một chút, mới hỏi: “…Sao…”

Cô vốn muốn hỏi: “Sao lại như vậy?” nhưng vừa nói được một chữ, liền hiểu ra, cô không phải gặp ác mộng mà những hình ảnh kia là tồn tại trong não cô một cách chân thật, cô thật sự bị người đàn ông đó cởi hết quần áo, còn chụp ảnh…

Ánh mắt của cô trở nên kinh hoàng luống cuống, lung tung bắt lấy tay áo của Cố Dư Sinh, như là tóm chặt lấy một nhánh cỏ cứu mạng, lại mở miệng, âm thanh run rẩy bất lực: “Bức ảnh, hình chụp…”

Tần Chỉ Ái chỉ nói được vài chữ, nhưng Cố Dư Sinh đã hiểu ý của cô, hắn dịu dàng mở miệng: “Không có ảnh chụp, đã bị phá hủy hết rồi.”

“Phá hủy?” ánh mắt của Tần Chỉ Ái từ hoang mang, lại không xác định hỏi lại.

“Đúng, bị hủy rồi.” Cố Dư Sinh giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô, lau mồ hôi lạnh trên trán cô, hắn sợ cô không yên lòng, lại chắc chắn nói thêm: “Máy quay và thẻ nhớ đều bị anh hủy hết rồi.”

“Phá hủy, hủy…” Tần Chỉ Ái lẩm bẩm lặp đi lặp lại nhiều lần, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô ngồi dậy: “Em muốn đi tắm, em muốn rửa ráy một chút…”

Những người đàn ông kia đụng vào cô, cô muốn đi tẩy sạch dấu vết của bọn họ, thật tởm…

Tần Chỉ Ái còn chưa xuống giường, Tần Chỉ Ái đã ngăn cô: “Đã tắm rồi.”

Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn.

“Hứa Ôn Noãn giúp em tắm rồi.” Cố Dư Sinh giải thích dịu dàng cho cô nghe.


Ôn Noãn giúp cô tắm… Tần Chỉ Ái thả lỏng, lại ngồi trên giường, ôm đầu gối, chôn mặt vào đùi, lẳng lặng mà bất động.

Cố Dư Sinh không biết có phải cô đang khóc không, có thể bộ dạng luống cuống bất an này của cô lại làm cho hắn đau lòng xót ruột.

Chuyện đáng sợ như vậy, ai đụng phải mà không bị ám ảnh hoảng sợ chứ?

Cố Dư Sinh nhẹ nhàng ngồi bên giường, dịu dàng xoa lưng của cô, rải rác lên mái tóc dài của cô dịu dàng nói: “Chuyện đã qua rồi, em đừng nghĩ nữa, không sao nữa rồi…”

Cô không để ý đến hắn, nghe những lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ, đôi mắt cô lại trở nên chua xót.

Tay hắn còn đang vuốt mái tóc dài của cô: “Hơn nữa những kẻ hại em cũng đã bị bắt rồi…”

Tiếng nói của hắn rất ôn hòa, khiến người ta rất an lòng, nhưng cũng có thể khiến Tần Chỉ Ái rơi nước mắt.


Chương 562: Bất ngờ mang thai (12)


“Tên bị anh đâm chai thủy tinh vào, rất lâu sau hắn cũng sẽ không thể cử động được…” dừng một chút, Cố Dư Sinh còn nói: “Nếu em thấy như vậy vẫn chưa đủ, anh chờ hắn ra tù, lại tìm hắn tính sổ…”

Đúng vậy… cô sao có thể không nhớ đến chuyện lúc Cố Dư Sinh kịp thời chạy đến, nếu hắn thật sự không đến, chắc cô đã bị bọn người đó cưỡng bức rồi.

Tần Chỉ Ái vừa sợ, nhưng cũng vừa cảm động, nước mắt của cô càng rơi nhiều hơn, thậm chí bả vai nhỏ cũng bắt đầu run rẩy.

Cố Dư Sinh nhìn thấy cô như vậy, tim lại giống như bị cắt ra một đường dài, cực kỳ đau đớn: “Em nói xem chúng ta nên tính món nợ đó thế nào, đừng khóc được không?”

Tiếng nói của hắn vừa dừng lại, tiếng khóc rất nhỏ kia lại tràn ra khắp phòng.

Hắn không biết dỗ dành con gái, lại không biết nên dỗ cho cô nín hay là cứ để cô khóc.

Hắn vắt óc suy nghĩ một lúc lâu, cũng không nghĩ ra được mình nên nói gì, khẽ thở dài một hơi, đơn giản đưa tay ra, kéo cô ngước lên, đưa tay còn lại lau nước mắt trên mặt cô, nhưng nước mắt của cô cứ rời không dừng lại được như một con đập bị vỡ, đến nỗi hắn lau không khô được, cuối cùng đành kéo cô lại, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, dịu dàng an ủi vỗ vỗ lưng cô.

Hành động của hắn khiến cả người cô khẽ run rẩy, sau đó lại chôn mặt vào lồng ngực hắn, khóc càng lớn.

Khóc một hồi, cô đưa tay ra, ôm eo của hắn.

Sức của cô khá lớn, đụng đến vết thương sau lưng hắn, hắn nhíu mày, mím môi để mình không phát ra âm thanh.

 Cô khóc quá nhiều, khóc đến khô cạn nước mắt, khóc đến cả người không còn sức lực, dựa vào người hắn, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Cô không ngủ yên, hắn muốn để cô xuống giường nhưng cô lại nhíu mày, cuối cùng hắn chỉ có thể dựa nửa người lên giường, nửa người dưới giường, ôm cô, cùng nhau ngủ.

. . . . . .

Ôm ấp và động viên của Cố Dư Sinh thật sự có tác dụng, cô ngủ rất sâu không còn thấy mộng mị.

Lúc cô tỉnh lại lần nữa đã là chạng vạng.

Sau giấc ngủ yên ổn, Tần Chỉ Ái cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, không còn căng thẳng như trước nữa, cô không mở mắt ra, chỉ duỗi người một chút, nhưng gò má lại đụng phải một lồng ngực vững chãi mà ấm áp.

Tần Chỉ Ái bị dọa tỉnh ngủ, đột nhiên mở mắt ra, sau đó lúc ngẩng đầu lên, lại đụng phải ánh mắt của Cố Dư Sinh đang nhìn cô, hình ảnh rạng sáng nay khi cô tỉnh lại lại lóe qua trong đầu cô.

Cô lại khóc trước mặt hắn, hắn lại còn động viên cô, chủ động ôm cô. . .

Từ lúc cô thích hắn, hình như đã là mười năm rồi đi.

Có thể rạng sáng nay là lần đầu tiên cô khóc trước mặt hắn.

Đúng, là lần đầu tiên.

Vì hắn là người đàn ông mà cô yêu, cũng không phải là người đàn ông của cô, vì vậy cho đến nay, coi như là oan ức thế nào cô cũng có thể nhẫn nhịn tiếp tục chịu thiệt, ở trước mặt hắn luôn tỏ ra mạnh mẽ, kiên cường.

Có thể lần này cô thật sự bị mấy người đàn ông kia hù sợ rồi, sau khi tỉnh lại lại oan ức đến cực hạn mà hắn lại là người đàn ông cô yêu nhiều năm như vậy, cho nên khi hắn an ủi cô, cô mới làm những chuyện không lý trí như vậy.


Chương 563: Bất ngờ mang thai (13)



Ở trong lòng hắn, có hắn ở bên, thật sự làm cho cô yên tâm hơn rất nhiều.

Có thể cô và hắn đến cuối cùng cũng không có quan hệ gì, nhưng cô dùng sức ôm hắn như vậy, để hắn ngủ cùng cô như vậy, thật sự có chút không thích hợp.

Không phải cô nên nói gì đó giải thích với hắn vài câu sao…

Ngay lúc Tần Chỉ Ái đang trầm tư, tay của Cố Dư Sinh lại nhẹ nhàng đặt lên trán cô: “Hạ sốt rồi.”

Tần Chỉ Ái hoàn hồn, cô mới ý thức được cánh tay của mình vẫn đang ôm eo của hắn, cô vội rụt tay lại ngồi dậy, kéo dài khoảng cách của cô và Cố Dư Sinh.

Cố Dư Sinh nằm nửa người như vậy cả ngày, thân thể đã sớm tê cứng, thấy cô ngồi dậy, hắn cũng từ từ ngồi dậy.

Tần Chỉ Ái thấy Cố Dư Sinh không có biểu hiện gì, cũng không để ý đến chuyện tối qua hắn và cô cô nam quả nữ ở cùng một phòng mặc đồ ngủ ngủ chung với nhau, cũng giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, ngữ khí cung kính mở miệng gọi: “Cố tổng.”

Cố Dư Sinh không mở miệng nhưng cũng có thể phát ra tiếng “Ừ.”

Âm thanh của hắn kết thúc, Tần Chỉ Ái còn đang không biết có phải mình nghe lầm không, âm thanh đó của hắn rất ngắn ngủi nhưng lại giống như một tiếng kêu rên hơn.

Vì tò mò, cô ngẩng đầu lên nhìn Cố Dư Sinh. Lúc này mới phát hiện sắc mặt của người đàn ông hoàn toàn trắng bệch.

“Cố tổng, anh không thoải mái… “ Tần Chỉ Ái còn chưa nói hết, cô lại nhìn thấy bàn tay vừa rút khỏi lưng của Cố Dư Sinh về toàn là máu.

ở đâu chảy nhiều máu như vậy chứ?

Sống lưng Tần Chỉ Ái tê dại một hồi, cả người trợn mắt há hốc mồm, cô mới từ từ nhó đến hình ảnh trước khi ngất đi, Cố Dư Sinh đã bị người ta đâm một dao…

Cô nhảy xuống giường, chưa cho Cố Dư Sinh kịp phản ứng liền vòng qua sau lưng hắn.

Trên người hắn mặc đồng phục bệnh nhân, toàn bộ lưng đồng phục đều nhuốm đỏ máu.

Khó trách sắc mặt của hắn lại khó coi như vậy, tư thế ngồi dậy cũng cứng ngắt không tự nhiên…

Tần Chỉ Ái nhìn thấy hình ảnh đó mà tay chân run đến lạnh lẽo, đầu óc cô trống rỗng nhìn chằm chằm lưng Cố Dư Sinh trong nửa phút, hoàn toàn quên hết phải bấm chuông gọi bác sĩ, cũng chẳng mang giày, liền chạy nhanh ra khỏi phòng bệnh.

Y tá nhìn thấy lưng hắn đầy máu, sắc mặt cũng thay đổi, liền lấy điện thoại khẩn trong phòng gọi bác sĩ.

. . . . . .

Vết thương sau lưng của Cố Dư Sinh vì bị Tần Chỉ Ái dùng sức ôm, thêm tư thế nằm không đúng cả đêm nên bị bung chỉ toàn bộ.

Bác sĩ may lại một lần nữa cho hắn, để tránh mất nước, để y tá truyền nước biển cho hắn.

Sau khi Tần Chỉ Ái ngất đi không tỉnh lại, Cố Dư Sinh bị thương vẫn chưa tài nào chợp mắt được, vì tác dụng của thuốc và mất máu quá nhiều, hắn nằm trên giường không lâu liền chìm vào giấc ngủ.

. . . . . .

Có thể là vì hôn mê hai ngày hai đêm, sáu giờ sáng ngày thứ hai Tần Chỉ Ái liền tỉnh lại.

Tối qua bác sĩ nói với cô rằng cô đã không còn gì đáng ngại, có thể xuất viện, cho nên hôm nay cô có thể đi làm thủ tục xuất viện được rồi.

Vì thời gian còn sớm nên bác sĩ còn chưa đến làm việc, Tần Chỉ Ái rửa mặt xong liền chạy qua phòng của Cố Dư Sinh.


Chương 564: Bất ngờ mang thai (14)


Cố Dư Sinh đã dặn dò Tiểu Vương và Lục Bán Thành không được nói chuyện hắn nằm viện cho ông biết và hai người họ xử lý chuyện ở công ty nên giờ phút này hắn chỉ nằm trong bệnh viện một mình không có ai ở bên cạnh hắn.

Tối hôm qua lúc Tần Chỉ Ái đến hắn vẫn còn đang phải truyền nước biển, từ lú truyền dịch đến giờ hắn vẫn ngủ rất yên ổn.

Tần Chỉ Ái giúp hắn đắp chăn, ngồi trong phòng bệnh một chút, liền đi ra ngoài mua đồ ăn sáng, sau khi trở lại đến mười giờ Cố Dư Sinh mới tỉnh lại.

Bữa sáng đã nguội từ lâu, cũng may lúc Tiểu Vương đến đây có mang theo một ít cháo.

Có thể là do bị thương, khẩu vị của Cố Dư Sinh không tốt, ăn chưa được ba miếng đã nằm nhoài trên giường bệnh bảo Tiểu Vương báo cáo công việc.

Y tá lại đến truyền nước biển cho hắn.

Tiểu Vương báo cáo công tác một hồi, đa số là những chuyện của Cố thị, Tần Chỉ Ái ngồi yên trên ghế salon không làm phiền bọn họ.

Sau khi nói xong chính sự, Tiểu Vương mới hỏi thăm Tần Chỉ Ái: “Thư ký Tần có khỏe hơn chút nào không?”

“Khỏe hơn nhiều rồi.” Tần Chỉ Ái để di động xuống, cười yếu ớt với Tiểu Vương: “Cảm ơn.”

“Những người kia thật quá đáng, lại làm ra những chuyện khốn kiếp như vậy.” Tiểu Vương giận dữ mắng hai câu, lại tò mò hỏi Tần Chỉ Ái: “Thư ký Tần sao bọn chúng lại bắt cóc cô? Cô đắc tội với ai sao?”

Cố Dư Sinh vẫn nhắm mắt, lúc nghe câu hỏi này của Tiểu Vương lại mở mắt ra, nhìn về phía Tần Chỉ Ái.

Tần Chỉ Ái lắc lắc đầu: “Không có a.”

“Vậy lúc bọn chúng bắt cóc cô có nói gì không?” lần này không phải Tiểu Vương mà là Cố Dư Sinh vẫn luôn trầm mặc lên tiếng: “Chẳng hạn như vì tiền hay muốn uy hiếp cô làm gì không?”

Tần Chỉ Ái nghiêng đầu nhớ lại một lúc, sau đó lại lắc đầu: “Không.”

“Vậy thì kỳ lạ thật, không vì tiền, cũng không muốn uy hiếp cô, bọn họ có bệnh sao?” Tần Chỉ Ái không nhịn được nói.

Nghe xong Cố Dư Sinh liền lóe lên một chuyện, nhìn Tần Chỉ Ái: “Thư ký Tần.”

“Dạ?” Tần Chỉ Ái nghiêng đầu nhìn vào ánh mắt của Cố Dư Sinh.

“Đối diện bệnh viện có bán hạt dẻ, cô đi mua một chút đi.”

Cố Dư Sinh vừa nói ra, Tiểu Vương liền từ trên ghế salon đứng lên: “Cố tổng, thư ký Tần còn chưa khỏe, tôi đi cho…”

Tần Chỉ Ái còn chưa nói hết, tầm mắt của Cố Dư Sinh đã quét tới người hắn, sau đó Tiểu Vương liền vỗ trán một cái, nói với Tần Chỉ Ái: “Thư ký Tần, cô đi được không? Tôi chợt nhớ tới tôi còn có việc quan trọng chưa báo cáo với Cố tổng!”

. . . . . .

Tiểu Vương nhìn thấy ánh mắt của Cố Dư Sinh liền biết hắn đang muốn đẩy cô ra ngoài để nói chuyện riêng với mình.

Vì vậy sau khi Tần Chỉ Ái ra khỏi phòng một thời gian, hắn liền đi đến cửa sổ, không nhìn thấy bóng người của Tần Chỉ Ái rồi mới quay người, mở miệng: “Cố tổng.”

“Ừ…” Cố Dư Sinh nhàn nhạt đáp, sau đó hỏi: “Công an điều tra thế nào rồi?”

“Điều tra ra rồi, mấy người đó thấy thư ký Tần xinh đẹp nên nổi lòng tham thôi.”

“A”, Cố Dư Sinh khẽ gật đầu một cái, sau một lát lại nói: “Cậu tra lai lịch của mấy người kia, tra luôn xem gần đây nhất họ có tiếp xúc với ai không.”


Chương 565: Bất ngờ mang thai (15)


“Vâng”, Tiểu Vương sửng sốt một chút, đồng ý.

Đi theo Cố Dư Sinh lâu như vậy, khiến Tiểu Vương cũng trở nên khôn khéo, chỉ một câu dặn dò nhưng Tiểu Vương có thể hiểu rõ ý sau lời nói kia của Cố Dư Sinh.

Hắn đứng bên giường một lúc, không nhịn được nói những lời trong lòng ra: “Cố tổng, anh hoài nghi… thư ký Tần không phải chỉ vô tình bị bắt sao?”

Cố Dư Sinh không lên tiếng, rũ mi mắt, để Tiểu Vương biết câu trả lời cho câu hỏi của hắn là “ừ”.

Nhưng mà… Tiểu Vương không hiểu rõ: “Có thể đây là chuyện trái với pháp luật, có thể dính dáng đến thế giới ngầm, muốn bọn chúng làm việc phải bỏ ra một cái giá rất cao,… Cố tổng, Thư  ký Tần chỉ là một cô bé thư ký nhỏ, thân thế sạch sẽ, còn chưa tốt nghiệp đại học,… có chỗ nào đáng để người ta dùng nhiều tiền như vậy để hại cô ấy?”

“Đúng vậy, cô ấy có gì đáng để người khác phải dùng số tiền không phải là nhỏ để đối phó?”

Tiểu Vương ngẩn người, liền hiểu câu hỏi ngược lại của Cố Dư Sinh này là có ý gì.

Tiểu Vương tỉnh ngộ gật gật đầu, sau đó lại hỏi: “Cố tổng, anh có thể đoán được là ai ra tay hại thư ký Tần không?”

Tiểu Vương đi theo hắn nhiều năm như vậy, chưa bao giờ làm chuyện mà hắn không nắm chắt, nếu đã tra, chắc hẳn trong lòng hắn đã có đối tượng hoài nghi rồi.

Lúc nãy nghĩ việc công đã lâu, lại còn đang phải truyền nước biển, Cố Dư Sinh có chút mệt, nhắm mắt lại, không để ý câu hỏi của Tiểu Vương.

Tiểu Vương thấy Cố Dư Sinh không muốn nói tiếp nữa, thức thời im lặng.

Tiểu Vương rời đi, Cố Dư Sinh từ từ mở mắt ra.

“Cố tổng, anh có thể đoán được là ai ra tay hại thư ký Tần không?”

Câu hỏi của Tiểu Vương lại vang lên bên tai hắn, hắn lóe mắt một cái liền nhìn chằm chằm vào vách tường trắng như tuyết, thất thần.

Thành thật mà nói, hắn cũng không xác định những người đó thật sự là có lòng tham hay là bị người khác sai bảo.

Hay là trong lòng hắn quá bức thiết muốn biết Tần Chỉ Ái có phải là Tiểu Phiền Toái hay không , cho nên lại cảm thấy chuyện này có chút liên quan đến Lương Đậu Khấu.

Nói cách khác, hắn quá hy vọng người làm chuyện này có quan hệ với Lương Đậu Khấu, mới hoài nghi như vậy.

Nếu không phải hắn muốn biết Tần Chỉ Ái có phải là Tiểu Phiền Toái không như vậy, hắn sẽ không làm nhiều chuyện thân thiết với Tần Chỉ Ái ở cuộc họp thường niên ở Cố thị để thăm dò Lương Đậu Khấu.

Hắn vốn định từ từ chọc tức Lương Đậu Khấu bằng cách dùng Tần Chỉ Ái nữa.

Sở dĩ hắn có ý nghĩ như vậy là vì phát hiện có một số chuyện xảy ra ngoài dự toán của hắn.

Chẳng hạn như ban đầu hắn vì đôi mắt của Tần Chỉ Ái mà cho rằng cô là Tiểu Phiền Toái muốn thăm dò cô có phải là Tiểu Phiền Toái hay không liền sắp xếp cho cô ở bên cạnh mình, cũng không biết từ khi nào, cô bé ấy lại đi vào lòng hắn.

Chẳng hạn như mấy ngày trước cô và hắn ngủ chung.

Phát hiện cô đã đi vào lòng hắn là từ khi cô đi công tác ở Hải Nam trở về.

Lúc hắn thăm dò cô, sau đó lại thất vọng, có thể sáng thứ hai thức dậy, lúc Tiểu Vương đến nhà đón hắn, hắn rõ ràng muốn nói đến Cố thị, thật sự là ở đó còn một đống chuyện phải xử lý nhưng không biết tại sao hắn lại kích động muốn Tiểu Vương đưa mình đến Hối thị.


Chương 566: Bất ngờ mang thai (16)

Hắn biết rõ bản thân muốn đến Hối thị là để nhìn mặt cô.

Hình như đây không phải là lần đầu tiên hắn xúc động như vậy, lúc trước công tác ở Mĩ về, hơn nửa đêm, hắn lại muốn gặp cô, bắt cô phải mang tài liệu đến cho hắn, sự vọng động này đối với cô nói lên điều gì?

Vì vậy một thời gian dài hắn cũng không quay lại Hối thị.

Mãi đến hôm đó, cùng bạn bè chiến đấu lúc trước gặp nhau, nhận được điện thoại của Tiểu Vương, biết Ông và Lương Đậu Khấu đến Hối thị, liền không yên lòng mà chạy đến, những điều hắn sợ lại thật sự xảy ra.

Khi hắn nhìn thấy cô viết đơn từ chức, nháy mắt trong lồng ngực không phải  tức giận ông, không phải tức giận Lương Đậu Khấu, mà là giận cô.

Hắn căm tức nhìn cô rời đi, mà khi nhìn thấy hai bàn tay cô phỏng đến đỏ lên, quần áo bẩn thỉu, hắn lại đau lòng.

Loại cảm giác vừa yêu vừa tức giận này, hắn quá quen thuộc, bởi vì đã từng, Tiểu Phiền Toái đã từng cho hắn cảm giác này vô số lần.

Nhưng hắn lại có thể tìm thấy cảm giác này ở cô. . .

Sau đó, cô đi đến Vàng son lộng lẫy, hắn vốn không định uống rượu, nhưng mà bởi vì có nhiều chiến hữu hỏi hắn việc kết hôn, hắn kỳ thật cũng chỉ muốn trả lời họ vài câu, nhưng không biết tại sao, khi hắn nói đến: “Nhưng tôi nhất định phải chờ cô ấy trở về.” trong đầu hắn lại hiện ra khuôn mặt của Tần Chỉ Ái.

Hắn rất chắc chắn, tình yêu mà hắn dành cho Tiểu Phiền Toái là một loại tình cảm tha thiết chân thành.

Nhưng hắn không hiểu sao, tại sao trong lòng hắn đã có Tiểu Phiền Toái, trong đầu hắn vẫn cứ hiện lên khuôn mặt của Tần Chỉ Ái.

Vì vậy, hắn mở miệng lại nói: “Tôi vẫn luôn chờ cô ấy.”

Người nghe câu này, cho là hắn trả lời câu hỏi của bọn họ, nhưng chỉ có hắn mới là người biết rõ nhất, hắn đang nói cho chính mình nghe.

Hắn yêu Tiểu Phiền Toái, chờ cũng là chờ Tiểu Phiền Toái, hắn không yêu người phụ nữ thứ hai, cho dù gặp, cũng chỉ hoài công mà thôi.

Hắn chợt nhớ tới cô là bởi vì đôi mắt của cô giống với đôi mắt của Tiểu Phiền Toái, hắn chỉ là nhất thời si mê Tần Chỉ Ái vì lý do đó mà thôi, không phải là tình yêu thật sự.

Hắn nhiều lần tự nhắc nhở bản thân mình, nhưng càng tự nhủ, hắn lại càng cảm thấy mâu thuẫn, đến tận cùng, hắn lại biến mọi thứ trở nên rối tinh rối mù.

Hơn nửa đêm, cô một mình ra đây làm gì?

Hắn nghi hoặc, sau đó dùng thị lực tốt của mình nhìn cô, cô cũng nhìn thấy hắn.

Vì cô quấy nhiễu hắn quá nhiều, hắn liền không để ý đến cô mà đón xe rời đi.

Nhìn qua kính chiếu hậu, cô thật sự đuổi theo hắn.

Cô thấy hắn say rượu nên không yên lòng sao?

Say rượu, ý thức cũng mơ hồ.

Sao cô vào biệt thự được? sao cô lại ở trên giường hắn? Hắn thật sự không nhớ rõ.

Hắn chỉ biết ngày hôm sau tỉnh lại đã là buổi trưa, trong biệt thự rất yên tĩnh, chỉ có một mình hắn.

Hắn và Tiểu Phiền Toái đã yêu nhiều lần như vậy, ngày hôm sau tỉnh lại, hắn vẫn có thể cảm nhận chân thật được một điều rằng hắn và một người phụ nữ đêm trước đã xảy ra quan hệ.

Sau đó hắn xem camera an ninh, mới biết hắn say đến hồ đồ, sau khi vào nhà cũng không đóng cửa.


Chương 567: Bất ngờ mang thai (17)



Đương nhiên hắn có thể thấy cô vào nhà, cũng thấy cô rạng sáng đã ra khỏi nhà hắn.

Thẳng thắn mà nói, hắn có chút vui khi cô im lặng không nói gì rời khỏi nhà hắn.

Nếu cô chưa đi, hôm sau tỉnh lại, cô và hắn gặp nhau, hắn không biết rốt cuộc mình phải xử lý đoạn tình cảm lúng túng này thế nào mới đúng.

Hắn biết rất rõ, hắn không thể ở bên cô, vì hắn rất yêu rất yêu Tiểu Phiền Toái.

Giống như lúc hắn đã nói với chiến hữu ở buổi tiệc, hắn sẽ không để mình yêu cô gái thứ hai, cho dù có gặp, cũng chỉ thêm hoài công.

Hắn và Tiểu Phiền Toái trải qua nhiều chuyện như vậy lúc hắn chết chìm, hắn muốn buông bỏ tất cả mọi thứ, nhưng chỉ không muốn buông bỏ Tiểu Phiền Toái, khi hắn khó khăn nhất, là Tiểu Phiền Toái đã luôn cho hắn sự ấm áp.

Cho dù Tần Chỉ Ái bất ngờ tiến vào tim hắn khiến hắn không thể khống chế nhưng tình cảm của hắn dành cho Tiểu Phiền Toái vẫn là ghi lòng tạc dạ không thể dứt bỏ.

Đêm đó sau khi Tần Chỉ Ái rời đi, không đến tìm hắn, cũng giống như đêm đó cũng chưa từng xảy ra chuyện gì.

Hắn thừa nhận bản thân mình vô liêm sỉ, cô làm như không có chuyện gì xảy ra, hắn cũng mượn rượu giả ngu, cho rằng không nhớ mình đã ngủ với cô, bởi vì hắn không gánh nổi trách nhiệm này.

Đương nhiên hắn cũng cảm thấy hổ thẹn và tự trách.

Hắn có lỗi với Tiểu Phiền Toái, hắn cũng đã làm tổn thương Tần Chỉ Ái.

Chỉ mới đây thôi, hắn cũng không hiểu rõ được tại sao bản thân mình lại tham lam như vậy, đã yêu Tiểu Phiền Toái, còn thích Tần Chỉ Ái?

Nhưng hắn biết rõ, hắn không thể ở bên Tần Chỉ Ái.

Hắn không thể quên được Tiểu Phiền Toái, cũng không từ bỏ Tiểu Phiền Toái, nếu cứ tiếp tục phát triển mọi chuyện như vậy, hắn sẽ chỉ khiến Tần Chỉ Ái càng tổn thương nặng nề hơn.

Hắn phải nhanh chóng kết thúc đoạn tình cảm không nên có này một cách dứt khoác.

Dù sao, nếu cuối cùng cũng sẽ không có kết quả gì, cần gì dây dưa nữa.

Vì vậy, hắn mới có thể tuyệt tình dùng Tần Chỉ Ái để kích thích Lương Đậu Khấu.

Nếu cô thật sự là Tiểu Phiền Toái vậy là tốt nhất, nhưng nếu cô không phải,… Một khi yêu nhau, sẽ lại làm cho nhau đau khổ, cũng sẽ để lại những vết thương không thể xóa nhòa, thế nhưng vẫn lao vào.

Nếu như cô không phải, hắn nghĩ hắn sẽ chuyển việc khác cho cô, sẽ không chạm mặt trong công việc, từ nay về sau không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.

Cố Dư Sinh từ từ nhắm mắt lại, đã nhìn một chỗ lâu như vậy, đôi mắt có chút cay.

Trong màu đen kịt kia, hắn nhìn lại tim mình cho rõ ràng.

Hắn có một loại tha thiết chờ mong, chờ mong Tần Chỉ Ái chính là Tiểu Phiền Toái, bởi vì đối với hắn mà nói, đó là kết cục tốt nhất.

Bằng không, hắn sợ hắn sẽ chỉ có thể phụ Tần Chỉ Ái. . .

-

Tần Chỉ Ái đi mua hạt dẻ về, Cố Dư Sinh đã ngủ thiếp đi.

Cô rón rén để hạt dẻ ở một bên tủ đầu giường, sau đó đứng bên giường, vô cùng nhẹ nhàng kéo lại chăn che kín vai của hắn.

Cô nhìn chằm chằm hắn ngủ say, liền chuyển mắt về phía bình truyền dịch.

Chất lỏng bên trong không còn lại bao nhiêu, cô không dám đi lung tung, sợ lát nữa truyền hết mà không tháo kim, máu sẽ chảy ngược lên.

Đứng khoảng 7, 8 phút, Tần Chỉ Ái cẩn thận từng ly từng tý nhẹ bước đi ra ngoài gọi y tá đến rút kim.

Cô đè bông gòn trên tat Cố Dư Sinh một chút, để máu không chảy ra, mới đi đến trước sofa ngồi xuống.

Cô một mình không có chuyện gì làm, nghĩ đến trong túi của mình có một quyển sách, liền móc ra ngồi yên đọc trên ghế salon.

Chương 568: Bất ngờ mang thai (18)



Xem xong một quyển sách, Cố Dư Sinh cũng không có dấu hiệu thức dậy.

Tần Chỉ Ái ngồi trên ghế sofa một chút, nghĩ đến lúc cô nhận được thư của S Quân còn chưa viết thư hồi âm cho hắn, đúng lúc bên trong cuốn sách kia có một tờ giấy viết thư kẹp bên trong, cô liền lật túi ra lấy bút, sau đó ngồi chồm hỗm trên mặt đất, nằm nhoài trên khay trà viết thư hồi âm.

Cô xin lỗi S Quân trước, nói cô có hơi bận không hồi âm được cho hắn, sau đó hỏi thăm sức khỏe của S Quân, sẵn tiện nói cho hắn biết những bộ phim hắn giới thiệu cho cô thật sự rất hay, chỉ tiếc cô cũng không có thời gian để xem nhiều.

Cô trả lời S Quân nói bạn tốt của cô muốn kết hôn, cô phải làm phù dâu, cô rất vui cho bạn thân của mình.

Đương nhiên, cô cũng chưa quên cảm ơn S Quân đã gửi cho cô hình ở núi Trường Bạch, còn nói khi nào có cơ hội nhất định sẽ đến đó tham quan.

Vì vừa qua khỏi tết nguyên đán, cô còn không quên chúc S Quân năm mới vui vẻ, cô còn thuận tiện hỏi Tết có được giao nhiệm vụ gì không ?

Lúc viết thư đến khúc cuối, cô lại nghĩ đến chuyện của hắn, lại viết vài câu động lòng người: “S Quân, tôi không ngờ anh là một người đàn ông tốt si tình như vậy, mong anh sẽ gặp được người con gái mà anh yêu, hiểu nhau, ở bên nhau.”

Chúc phúc xong, Tần Chỉ Ái còn tái bút thêm một câu: “S Quân, bây giờ tôi mới thấy anh hành văn rất nghệ sĩ nha, lúc trước đi học có phải môn văn thường đạt điểm rất cao phải không?”

Tần Chỉ Ái vốn định kết thúc thư, lại ngẩng đầu lên nhìn qua giường bệnh, lại thấy Cố Dư Sinh, cô mím môi một chút, mới tiếp tục viết.

“S Quân, tôi lại gặp lại anh ấy rồi.”

“Tôi mỗi ngày đều bị dày vò, tôi muốn bản thân mình không để ý đến anh ấy nữa nhưng tôi thậm chí còn không thể điều khiển được bản thân của mình”

“S Quân, anh có biết không? Nếu như chuyện tình cảm không xuất phát từ hai phía thì đó thật sự là một chuyện rất đau khổ.”

Tần Chỉ Ái đặt bút xuống, đọc lại từ đầu đến cuối thư một lần, sau khi xác định không có vấn đề gì, lại lần nữa cầm bút lên vừa mới đặt bút định ký tên “Tiểu A” thì nghe trên giường có tiếng kẽo kẹt.

Cô theo bản năng nghiêng đầu nhìn Cố Dư Sinh, hắn đã tỉnh lại đang muốn ngồi dậy.

Hắn nhìn thấy cô, thấy cô nhìn về phía hắn, liền thuận miệng hỏi một câu: “Viết gì ở đó vậy?”

Bị hắn hỏi, Tần Chỉ Ái mới nhìn thấy tầm mắt của hắn đang nhìn tới bức thư, có hơi xa, cô biết hắn sẽ không đọc thấy chữ nhưng cho dù hắn thấy được, cũng sẽ không biết cô đang nói cho S Quânbiết là cô thích hắn, có  thể cô vẫn có chút chột dạ, sau đó lắc đầu: “Không có viết gì hết ạ.”

Cố Dư Sinh nhàn nhạt “A” một tiếng, nhìn chằm chằm vào tờ giấy cô để dưới quyển sách một lúc, mới thu lại tầm mắt.

Vừa rồi cô giấu quá nhanh, hắn không thấy rõ trên giấy viết gì, nhưng hắn có thể biết rõ được cô đang viết một lá thư.

Chẳng lẽ cô cũng giống hắn, có một người bạn qua thư tín?


Chương 569: Bất ngờ mang thai (19)



Viết thư tốn thật nhiều thời gian, lúc này Tần Chỉ Ái nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối rồi, cô nghĩ đến việc gọi y tá đưa thức ăn đến, liền hỏi: “Cố tổng, anh có muốn ăn chút gì không?”

Cố Dư Sinh hoàn hồn, trả lời: “Cái gì thanh đạm một chút.”

“Dạ.”

Lúc Tần Chỉ Ái bấm chuông gọi y tá, thấy Cố Dư Sinh muốn xuống giường, lại nhanh chóng nhẹ nhàng chạy qua, giúp hắn một chút.

Đợi đến khi Cố Dư Sinh vào nhà vệ sinh, cô mới gọi món ăn với y tá.

.. . . .

Lúc Cố Dư Sinh từ nhà vệ sinh ra, thức ăn đã được dọn lên bàn.

Cô chờ hắn ngồi xuống, lập tức đưa ra đũa và chén.

Ăn xong buổi tối, Tần Chỉ Ái giúp Cố Dư Sinh đánh răng rửa mặt xong lại cho hắn uống thuốc, đưa hắn trở lại giường.

Buổi sáng Tiểu Vương đến có mang theo vài tài liệu, Cố Dư Sinh ngủ ban ngày khá lâu rồi, bây giờ không còn mệt nữa, nghỉ ngơi hai ngày, người cũng khỏe hơn nhiều rồi, an vị trên giường trước, sau đó mới mở tài liệu xem.

Tần Chỉ Ái không làm phiền Cố Dư Sinh, ngồi trên ghế salon cầm điện thoại yên tĩnh đọc tiểu thuyết.

Trong phòng bệnh hoàn toàn yên tĩnh, hai người họ lại chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Cố Dư Sinh xem tài liệu xong, đang muốn đổi tư thế ngồi, lại lơ đãng quét mắt qua Tần Chỉ Ái đang ngồi trên ghế salon.

Cô bé mặc một chiếc áo lông cổ thấp, tư thế cúi đầu xem điện thoại khiến cho chiếc cổ dài đẹp đẽ của cô hiện ra.

Cũng không biết cô xem cái gì, rất chăm chú, tập trung, lông mi của cô rất dài, khuôn mặt nhỏ nhỏ, da thịt nhẵn nhụi, dưới ánh đèn trong phòng bệnh lóa mắt xinh đẹp như búp bê sứ.

Hắn nhìn cô chằm chằm một chút, lại thu hồi tầm mắt, lại lật xem tài liệu lần nữa, nhưng hắn lại không thể tập trung, thỉnh thoảng lại ngắm cô hai lần.

Cho dù rất cố gắng để mình không bị cô ảnh hưởng, nhưng chỉ cần có thể nhìn thấy cô, hắn lại không thể chống lại sức hấp dẫn của cô.

Đầu ngón tay Cố Dư Sinh dùng sức cầm tập tài liệu, nhìn ra bầu trời đêm đen thùi ngoài cửa sổ quyết tâm lên tiếng: “Hôm nay làm thủ tục xuất viện cho tôi đi.”

Cố Dư Sinh bỗng nhiên mở miệng khiến Tần Chỉ Ái đang nhìn chằm chằm màn hình trố mắt sau đó mới phản ứng lại, vội vàng ngẩng đầu lên: “Vâng, Cố tổng, hôm sau làm.”

Cố Dư Sinh vừa liếc nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, ngữ khí nhàn nhạt: “Đã muộn rồi.”

Mặc dù hắn chỉ nói như vậy nhưng trong tai Tần Chỉ Ái vẫn nghe thành một câu đuổi khách.

Nếu không phải đột nhiên hắn đuổi cô đi, cô còn muốn gác đêm ở đây.

Có thể cô và hắn ngoại trừ quan hệ công việc, còn chưa đến mức độ thân thiết đến nỗi qua đêm chăm sóc hắn.

Hắn vì cô mà bị thuông, cứ đi như vậy, thật sự có chút không yên lòng, nhưng hắn đuổi cô, cô lại không thể không đi. . .

Tần Chỉ Ái dùng sức cầm điện thoại hai lần, sau đó nói: “Ôn Noãn cầm chìa khóa 11 giờ cậu ấy mới về, tôi không có chìa khóa vào nhà…”

Dừng một chút, Tần Chỉ Ái liếc nhìn màn hình điện thoại, mới chín giờ, sau đó lại mở miệng: “Tôi đã gọi xe rồi, mười giờ rưỡi sẽ có người đón tôi…”

Cô nói đến đây, Cố Dư Sinh cũng không bắt buộc cô phải lập tức rời đi, liền cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.

Tần Chỉ Ái thấy hắn yên lặng đồng ý rồi, liền tiếp tục đọc tiểu thuyết.

Có thể hắn bỗng nhiên muốn cô đik, tâm tinh có hơi khó chịu, vốn đang đọc đến tình tiết hấp dẫn, nhưng giờ cô lại không đọc nổi nữa.






Chương 570: Bất ngờ mang thai (20)



Tần Chỉ Ái nhìn màn hình ngơ ngẩn một chút, không nhịn được lặng lẽ liếc mắt lên nhìn trộm hắn.

Không biết có phải hắn xem tài liệu nên mệt mỏi hay không, lúc cô đang chuẩn bị thu hồi tầm mắt, hắn bỗng nhiên đóng tài liệu lại, nhét đại một bên, nhắm mắt lại, giơ tay lên, xoa xoa mi tâm.

Lúc Tần Chỉ Ái nhìn lén hắn có liếc qua tủ đầu giường, cô thấy ly nước trên tủ trống rỗng rồi, cô do dự trong chốc lát, liền đứng lên đi tới.

Cố Dư Sinh thấy cô tới gần, liền ngước nhìn cô, không lên tiếng

Tần Chỉ Ái cầm ly thủy tỉnh, lấy một ly nước ấm sau đó quay lại giường bệnh, nhẹ nhàng đặt ly nước trên tủ đầu giường, cô nhìn thấy hạt dẻ lúc sáng hắn muốn cô đi mua, liền nói: “Cố tổng, hạt dẻ để ở đây rồi.”

Cố Dư Sinh nghe thấy, quay đầu, sau đó vươn cánh tay.

Tần Chỉ Ái nhìn thấy cử động của hắn, liền cầm gói hạt dẻ đưa vào tay hắn.

Cố Dư Sinh mở túi giấy ra, vừa cầm vừa lột, Tần Chỉ Ái lại nghĩ đến vết thương sau lưng hắn, đầu ngón tay dùng sức, sợ là lại đụng đến vết thương, liền nói: “Cố tổng, tôi giúp anh.”

Động tác Cố Dư Sinh cầm hạt dẻ dừng một chút, không từ chối, nhưng cũng không đồng ý.

Tần Chỉ Ái không hiếu ý hắn, cuối cùng như vậy là có ý gì, đứng yên một lúc, cuối cùng cô vẫn ngồi bên giường, đưa tay cầm một viên lột vỏ.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng vỏ hạt dẻ bị lột.

Buổi tối trước khi ngủ ăn nhiều hạt dẻ bụng sẽ khó chịu nên Tần Chỉ Ái lột một lúc, nhắc nhở Cố Dư Sinh đừng ăn quá nhiều.

Nhưng động tác lột của cô lại không dừng lại.

Cô tìm một cái túi mới, đem phần hạt dẻ đã được lột sạch vỏ để vào trong túi sau đó quay lại nói với Cố Dư Sinh: “Cố tổng, tôi lột trước giúp anh hết rồi, ngày mai anh có thể ăn.”

Cố Dư Sinh nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, dời tầm mắt từ đỉnh đầu của Tần Chỉ Ái ra cửa sổ, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhìn hình ảnh phản chiếu của cô trong ô kính cửa sổ.

Tần Chỉ Ái không nhận ra được Dư Sinh đang nhìn gì, nhưng lại làm cho cô cảm thấy bầu không khí trong phòng có chút không ổn.

Bởi vì yêu hắn mà mỗi khi bầu không khí ngưng đọng lại, cô sẽ lại trở nên căng thẳng.

Đầu ngón tay Tần Chỉ Ái dùng sức mạnh hơn để mở vỏ hạt dẻ, vì bất an mà ngẩng đầu lên, vội vã liếc nhìn Cố Dư Sinh một cái, mở miệng: “Cố tổng.”

Kỳ thật cô còn chưa nghĩ ra mình muốn nói gì nhưng lúc gọi tên của hắn, cô mới phát hiện mình có một câu rất quan trọng cần phải nói với hắn nhưng vẫn chưa nói ra: “…Cảm ơn anh…”

Cô sợ hắn chưa định thần lại nên không biết cô đang cảm ơn chuyện gì cho nên cô mới bổ sung: “Chuyện hôm đó, cảm ơn anh, nếu không phải anh, tôi nghĩ…”

Câu kế tiếp cô còn chưa nói, nhưng cô nghĩ hắn có thể hiểu ý của cô.

Cố Dư Sinh đã nhìn Tần Chỉ Ái từ lúc cô gọi “Cố tổng”.

Hắn nghe cô nói cảm ơn xong, qua một lúc lâu hắn mới “Ừ” một tiếng trả lời: “Không có gì.”

“Cố tổng, tại sao anh…” Tần Chỉ Ái còn đang do, qua mấy giây mới tiếp tục hỏi: “Sao anh lại đánh người xuống tay với tôi nặng như vậy?”
Đọc chi tiết...


  /  
COMMENT :
 
Lên Đầu Trang Copyright © 2015 by Tukid| Theme by tukid- Chỉnh Sửa Bởi Tukid
Lên Trên