Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một Chương 232



Chương 232 Không ra tay thì...

Chương 232 Không ra tay thì...

Ninh Tịch khẽ liếc về ngón áp út trên tay trái của người đàn ông nọ.
Mặc dù không đeo nhẫn cưới nhưng rõ ràng có một đoạn nhỏ màu sắc nhạt hơn các chỗ khác --- là vì tán gái nên mới tạm thời tháo nhẫn xuống.
“Đúng vậy!” Ninh Tịch chống tay nghiêng đầu, lười biếng trả lời.
Nghe vậy mắt người đàn ông kia phát sáng: “Có thể ngồi cùng không?”
“Dĩ nhiên.” Ninh Tịch cười nhẹ một tiếng, sóng mắt lưu chuyển rõ ràng đang tỏ ý ám chỉ.
Sự vui mừng của gã cơ hồ không giấu được, bắt đầu lả lơi mở lời: “Tâm trạng không tốt sao?”
Ninh Tịch thở dài: “Đúng vậy! Thất tình!”
“Một đại mỹ nhân như cô mà cũng thất tình sao? Tên đàn ông nào có phúc mà không biết hưởng vậy?” Gã tỏ vẻ kinh ngạc.
“Là tôi đá hắn.”
“Khụ... nhất định là anh ta làm cô tức giận rồi!”
“Đúng vậy! Tôi chỉ tới hộp đêm chơi trai, vui đùa chút thôi thế mà anh ta phát hiện ra thì làm ầm ĩ hết cả lên, anh nói có tức hay không?”
“Ợ... “ Gã bị nghẹn không nói ra lời.
Sao gã thấy mấy lời này quen như vậy?
Hình như mới nãy gã ta vừa mới than phiền với đám anh em những lời y như thế này...
Nhưng mà gã đã bị những cái giơ tay nhấc chân của cô gái trước mặt làm cho mụ mị đầu óc, không chút nào phát hiện ra mình đang bị đùa giỡn.
Sau ba tuần rượu, hai người thuận lí thành chương1 mà cùng nhau rời khỏi hộp đêm.
Thuận lí thành chương: cứ như vậy.
“Chúng ta đi đâu đây? Quân Lai hay Minh Châu?” Vẻ mặt gã cực kì cấp thiết.
“Đến khách sạn làm gì! Ngay tại chỗ này đi!” Ninh Tịch kéo người đàn ông vào trong một con hẻm nhỏ.
Gã nhất thời kích động thở hổn hển, đè cô lên vách tường: “Đúng, cô nói không sai... ở chỗ này tương đối kích thích...”
Hai người mải nói chuyện, không chút nào chú ý tới một chiếc xe đen thùi không biển số đang cách họ khoảng năm bước, lẳng lặng đứng yên ở đó.
Bên trong xe, dù Lục Đình Kiêu có trấn định tới cỡ nào thì lúc này trên mặt cũng kết một tầng sương lạnh thật dày.
Mà trên ghế lái, Lục Cảnh Lễ đã hối hận đến tím cả ruột.
Bởi vì có dự cảm tối nay sẽ xảy ra chuyện lớn cho nên sống chết không chịu đi ngủ. Cuối cùng quả nhiên vô tình nhìn thấy Ninh Tịch với anh Hai kẻ trước người sau rời đi, vì vậy anh ta cũng mặt dầy mày dạn bám theo, nhưng vạn vạn không ngờ tới....
Chuyện sẽ lớn đến trình độ này!
Lục Cảnh Lễ sắp không chịu nổi khuôn mặt đáng sợ này của anh Hai rồi.
Trơ mắt nhìn cái móng heo của tên đàn ông kia chạm vào eo của Ninh Tịch, cho dù Lục Đình Kiêu có là thần tiên hạ phàm thì cũng sắp không khống chế nổi cơn giận của mình.
Lục Cảnh Lễ có thể nhìn ra sức nhẫn nại của Lục Đình Kiêu sắp không được rồi: “Anh, anh còn chưa ra tay?”
Giọng nói của Lục Đình Kiêu lạnh như băng: “Chờ một chút.”
Lục Cảnh Lễ gấp đến độ không chịu được, “Giờ đã là lúc nào rồi! Anh còn đang chờ cái gì hả? Không ra tay thì đầu anh sẽ xanh biếc mất thôi! Tuy hai năm nay Tiểu Tịch Tịch đã ngoan ngoãn rất nhiều nhưng lịch sử của cô ấy cũng không phải tốt đẹp gì, rất dễ ngựa quen đường cũ...”
Lục Đình Kiêu: “Im miệng!”
Ngay lúc Lục Cảnh Lễ nhắm mắt lại không dám nhìn thì phía đối diện đột nhiên truyền tới một tiếng gào xé gan xé phổi...
“Ôi đệt? Âm thanh này không đúng nha...” Lục Cảnh Lễ lập tức mở mắt ra sau đó thấy tên đàn ông kia đang ôm thằng nhỏ gào còn thảm hơn heo bị giết.
Ngay sau đó, Ninh Tịch đạp thêm một cước, lập tức cho tên đàn ông kia thành tư thế chó ăn phân, gã đang muốn bò dậy thì lại bị Ninh Tịch giẫm một phát lên lưng, cằm đập thẳng xuống đất, trong miệng máu tươi chảy ròng ròng...
Lục Cảnh Lễ nhìn thôi đã thấy đau, không đành lòng nhìn thằng mà che mắt lại: “Chị dâu thật hung tàn mà a hu hu hu...”

Đọc chi tiết...


CHỌC TỨC VỢ YÊU MUA MỘT TẶNG MỘT Chương 231 Phá vỡ sự sùng bái đối với Đại ma vương



Chương 231 Phá vỡ sự sùng bái đối với Đại ma vương
Lục lọi một hồi, Ninh Tịch lôi ra một chiếc áo quây màu bạc, một cái quần da bó sát, một đôi giày cao gót 12 phân sau đó tự hóa trang cho mình thành khuôn mặt đến mẹ còn nhận không ra.
Người ta là cô gái lọ lem nửa đêm thay váy áo đẹp, lên xe ngựa đến hoàng cung của hoàng tử, còn cô thì nửa đêm canh ba hóa thành tiểu yêu tinh chuyên lượn lờ quán bar để tăng độ chán ghét của Đại ma vương...
Ài....
Hai ngày nay Lục Đình Kiêu rất bận rộn, bây giờ chắc vẫn chưa ngủ đi?
Ninh Tịch chạy ra ban công nhòm qua phía phòng Lục Đình Kiêu một cái, quả nhiên thấy thư phòng vẫn sáng đèn.
Vì vậy cô liền chạy đến gõ cửa cho anh ta mù mắt luôn!
“Cốc cốc cốc” gõ cửa ba tiếng, một lát sau bên trong truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổm, tiếp theo, cửa mở ra.
Lục Đình Kiêu nhìn rõ người ngoài cửa xong, quả nhiên môi khẽ run lên: “Cô...”
“Tôi hẹn bạn ra ngoài uống rượu, tới báo cho anh một câu!” Ninh Tịch nói xong tràn đầy mong đợi nhìn phản ứng của Lục Đình Kiêu.
Sự kinh ngạc của Lục Đình Kiêu chỉ thoáng hiện lên rồi biến mất, bình tĩnh gật đầu như thể không nhìn thấy lối ăn mặc khoa trương của cô: “Ừ, đi chơi vui vẻ.”
Nói xong còn hỏi một câu: “Cần tôi bảo lái xe đưa em đi không?”
Sắc mặt Ninh Tịch hơi đen lại: “Khụ, không cần, tôi tự lái xe đi...”
Ninh Tịch hít sâu một hơi vừa định rời đi thì Lục Đình Kiêu đột nhiên đi tới trước mặt cô.
Anh ta lại muốn làm gì?
Ninh Tịch bất giác lui về sau một bước nhưng vẫn không tránh được cánh tay đang đưa tới...
Ngón tay của anh chạm vào rái tai của cô, thậm chí còn nhẹ nhàng nhéo một cái, lông tơ toàn thân Ninh Tịch đều dựng đứng hết lên, vội đưa tay ôm lấy tai vẻ mặt như thể đang nhìn quái vật ăn thịt người.
Khóe miệng Lục Đình Kiêu cong lên một độ cong khó mà phát hiện, chỉ chỗ anh vừa mới chạm vào nói: “Chỗ này của cô có một nốt ruồi màu đen.
“Cho nên?” Đang yên đang lành nói nốt ruồi của cô làm gì? Đầu óc của Ninh Tịch vốn đang hỗn loạn giờ lại càng không theo kịp tư duy của anh.
“Cô mặc đồ như với trang điểm như này thì người bình thường chắc chắn không nhận ra nhưng nốt ruồi này lại đủ để chứng minh thân phận của cô, tốt nhất nên che lại.” Lục Đình Kiêu nói.
Ninh Tịch đứng cách ra hai bước: “Một cái nốt ruồi thôi, làm gì có ai để ý?”
“Cẩn thận vẫn hơn.”
“Được rồi, anh nói có lý, để tôi về lấy khuyên tai che lại!”
“Ừ.”
Sau trận giao phong ngắn ngủi cuối cùng thì Ninh Tịch tự cưỡi xe ra khỏi cửa.
Tại sao lần này vừa mới bắt đầu, cô đã có cảm giác mình thất bại ?
Không được không được, tỉnh táo một chút, nhất định phải phá vỡ sự sùng bái đối với Đại ma vương!
...
Quán bar.
Hiếm có lắm mới có dịp Ninh Tịch buông thả bản thân một lần, cô gọi một chai rượu rồi ngồi ở quầy bar tự rót tự uống.
Phía sàn nhảy vô cùng náo nhiệt nhưng cô chẳng có chút hứng thú nào, không yên lòng cầm ly rượu ngây người.
Mấy cái chỗ như hộp đêm này lúc ở nước ngoài cô đã chơi đến chán, chẳng có chút mới mẻ nào, có nóng bỏng cuồng nhiệt hơn nữa trong mắt cô cũng chỉ như một vở hài kịch không tiếng...
Uống hết một chai, Ninh Tịch lại gọi chai thứ hai.
Rượu không khiến cô thả lỏng mà trái lại còn khiến cô càng thêm buồn phiền, rối loạn.
Đúng lúc này, một người đàn ông bưng ly rượu trong tay đi tới: “Tiểu thư, đi một người?”
Người đàn ông này nhìn có vẻ ngoài 30 tuổi, áo quần gọn gàng, trông cũng ra dáng tri thức --- là cái loại tự nghĩ rằng mình rất tốt đẹp.
Trong lúc Ninh Tịch uống hết chai rượu kia thì đã có không ít người chú ý tới cô nhưng mà chỉ cần nhìn một cái thôi cũng đủ biết cô là một tay giang hồ lão luyện, người bình thường không dám ra tay.

Đọc chi tiết...


CHỌC TỨC VỢ YÊU - MUA MỘT TẶNG MỘT Chương 230 Mặt đầy thức ăn cho chó



Chương 230 Mặt đầy thức ăn cho chó

Chương 230 Mặt đầy thức ăn cho chó

Không làm gì.”
“Chẳng lẽ giác quan thứ sáu của em có vấn đề? Cái này không thể nào...” Lục Cảnh Lễ khó hiểu gãi đầu.
Cuối cùng cũng ăn cơm xong, Ninh Tịch có cảm giác bữa cơm này chẳng khác gì như đi đánh giặc cả, cứ phải luôn cảnh giác canh chừng quân địch tấn công đột ngột.
Ninh Tịch đứng lên dọn bát đũa: “Tôi đi rửa bát!”
Lục Cảnh Lễ gắp nốt miếng sườn cuối cùng trong đĩa, miệng ấm ớ nói: “Để tôi làm cho!”
“Không cần không cần không cần, để tôi rửa để tôi rửa!” Ninh Tịch vội vàng bê bát đi, nếu không làm cái gì chắc cô phát điên mất.
Lục Cảnh Lễ ái ngại nhìn Lục Đình Kiêu một cái rồi nói với theo: “Cô đã vất vả nấu nướng như vậy rồi, sao có thể để cô rửa bát chứ! Tôi ăn nhiều nhất đương nhiên là tôi phải rửa!”
Lục Cảnh Lễ nói xong quay ra nhìn anh trai xin khen thưởng.
Kết quả, Lục Đình Kiêu chỉ thờ ơ liếc anh một cái: “Để Ninh Tịch rửa đi.”
“Ô đệt ...” Lục Cảnh Lễ nghe vậy thì kinh hãi.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?
Hộ thê cuồng mà mà lại để Ninh Tịch rửa bát?
Cái này không khoa học!
Lục Cảnh Lễ vò đầu vứt tai nghĩ mãi không ra thì Lục Đình Kiêu nhìn anh, nói một câu vô cùng có ý tứ: “Dẫu sao em cũng là khách.”
Lục Cảnh Lễ trợn mắt há mồm, đưa ngón tay ra chỉ mình, “What??? Em là khách???”
Ý nói là Ninh Tịch với anh mới là người một nhà còn em thì không phải đúng không????
Ninh Tịch đứng một bên đỏ bừng hai gò má, bất đắc dĩ đỡ trán, cuối cùng lạch bạch trốn lên lầu...
Tiểu Bảo mê mang nhìn cô Tiểu Tịch đột nhiên bỏ chạy, mặc dù không hiểu ra sao nhưng cũng biết là ba ba lại bắt nạt cô Tiểu Tịch rồi, vì vậy nhóc không vui trợn mắt nhìn Lục Đình Kiêu một cái sau đó cũng nhấc chân nhỏ bẹp bẹp chạy theo sau.
Lục Cảnh Lễ cứ thế không kịp đề phòng mà bị thức ăn cho chó1 quăng cho đầy mặt, anh ta ngơ ngác nhìn bóng lưng Ninh Tịch đang chạy thục mạng, khó nói thành lời: “Anh, đây
là cái mà anh gọi là không làm gì sao? Ngay cả cô em hung hãn như Tiểu Tịch còn bị anh trêu cho phải đỏ mặt bỏ chạy đấy!!!"
FA bên Trung được gọi là cẩu, những cảnh show ân ái thì được gọi là thức ăn cho chó (cẩu lương) hoặc ngược cẩu.
"Em đã bảo giác quan thứ sáu của em không sai mà! Anh rốt cuộc đã làm cái gì! Mỗi ngày em đều cẩn thận từng li từng tí chỉ sợ làm lộ, kết quả anh lại phát điên lên tấn công dồn dập như thế... Ít nhất cũng gọi điện báo cho em một câu, sau này em cũng biết đường mà phối hợp với anh chứ...”
Đường Tăng - Lục Cảnh Lễ tụng kinh cả nửa ngày, Lục Đình Kiêu chỉ trả lại cho ba chữ: “Đi rửa bát.”
Nói xong cũng cao quý lạnh lùng mà xoay người lên lầu.
Lục Cảnh Lễ : “...”
Anh đây bị ngược đến độ thiếu chút nữa thì hộc máu mà cuối cùng vẫn phải đi rửa bát?
Lợi dụng anh đây show ân ái xong liền ném? Nhân tính đâu? Thiên lý đâu? Có còn chút tình anh em nào nữa không?
Màn đêm yên tĩnh, Ninh Tịch mở to mắt nằm trên giường.
Cũng đã qua tận mấy tiếng rồi mà trái tim cô vẫn đập với tốc độ không bình thường.
Đúng là gặp quỷ mà!
Dầu gì cô cũng là người trải qua biết bao nhiêu sóng to gió lớn thế mà lại bởi vì một câu nói của một người đàn ông mà xoắn xuýt như vậy, đã thế nai con còn chạy loạn trong lòng1, thật giống như thiếu nữ mười mấy tuổi chưa có chút kinh nghiệm yêu đương nào...
Nai con chạy loạn: Tiếng lóng ám chỉ việc cảm nắng, thầm mến ai đó.
Cô không dám tưởng tượng cuộc sống tương lai sẽ như thế nào...
Không được không được, không thể lại tiếp tục ngồi chờ chết như vậy được!
Lúc này đồng hồ “Keng” một tiếng, giờ đã là mười hai giờ đêm.
Ninh Tịch bò dậy, bắt đầu lục tung mọi thứ lên...

Đọc chi tiết...


Truyện CHỌC TỨC VỢ YÊU MUA MỘT TẶNG MỘT - Ngôn Tình 2017



Truyện Choc tuc vo yeu mua mot tang mot -  Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một
Vì yêu một người đàn ông, Ninh Tịch từ bỏ mọi giấc mơ, từ bỏ gia đình cha mẹ nuôi êm ấm để trở về sống trong ngôi nhà mà mình bị ghẻ lạnh bởi chính cha mẹ ruột, bị đứa em gái không chung dòng máu hãm hại khiến cô thân bại danh liệt, cuối cùng tước đoạt đi sự sống của đứa con còn chưa kịp chào đời của mình.
Năm năm sau, Ninh Tịch từ nước ngoài trở về, vẫn còn bị những cơn ác mộng của quá khứ đeo bám, cô bắt đầu lên kế hoạch bắt đứa em gái độc ác, người đàn ông mà mình từng yêu như sinh mạng cũng như người cha đẻ nhẫn tâm phải trả giá vì những đau khổ mà họ gây ra cho cô.
Trong một lần tình cờ, cô cứu được Tiểu thái tử kim quang lấp lánh của Lục Thị, từ đó rơi vào "mắt xanh" của cả hai cha con Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo Bảo. Một đứa trẻ 5 tuổi bị tự kỷ, một người đàn ông "gà trống nuôi con" với vô số tin đồn từ đồng tính, lưỡng tính tới "vô tính"... Cô dần dần trở thành điểm tựa cho cả hai người bọn họ.
TAG : Truyện Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một -  Quẫn Quẫn Hữu Yêu Full , đọc truyện Truyện Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một -  Quẫn Quẫn Hữu Yêu chương mới , tải truyện Truyện Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một -  Quẫn Quẫn Hữu Yêu full prc , pdf , doc
Chương 1. Mang thai bảy tháng

Nhiệt độ nóng rực như thể nham thạch nóng chảy trong lòng núi lửa dường như muốn đốt cháy cô, thứ duy nhất có thể giải thoát cho cô chỉ có người đàn ông trước mặt.......
Bám chặt vào làn da lành lạnh như đá cẩm thạch, bản năng muốn sống trong cô cuối cùng cũng khiến cô buông tha cho sự chống cự....
Đau đớn pha lẫn khoái cảm từng chút từng chút một bốc lên, như một những đợt pháo hoa không ngừng nổ tung trong đầu cô, khiến cho cô như một con thuyền cô độc dấn thân vào biển lửa đang cháy rừng rực.....
Cảm giác bấp bênh khi chìm khi nổi, nhưng lại khó mà kiềm chế được bản thân mình chìm đắm vào đó.
"Này, cô tỉnh lại đi.... ở đây lạnh lắm, đừng ngủ ở đây rồi để cảm lạnh."
Vai bị đè nặng khiến cho Ninh Tịch đột nhiên tỉnh lại, đôi mắt mơ màng bắt gặp ánh mắt ân cần của cô y tá, nhất thời cảm thấy chột dạ đến mức mặt mũi đỏ hồng, xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu để trốn.
Đáng chết, một thời gian dài đã trôi qua kể từ sau cái đêm say rượu làm loạn đó, cái đêm cô làm loạn với Tô Diễn thi thoảng vẫn xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Cũng may là cô say đến mức bất tỉnh nhân sự chẳng nhớ gì về đêm đó cả, bằng không cô thật không biết nên đối mặt với anh Diễn nữa.
Y tá thấy cô tỉnh táo lại liền đưa cho cô tờ giấy trong tay mình: "Cô quên không cầm kết quả khám thai này, bác sĩ Trương bảo cô cuối tuần nhớ quay lại đấy."
Ninh Tịch cầm lấy kết quả khám thai, ngọt ngào tươi cười, cô cẩn thận cất nó vào trong túi xách.
Tô Diễn ra nước ngoài khảo sát thực tế, hôm nay sẽ trở về, Ninh Tịch nghĩ đến cuộc hẹn buổi tối mà trong lòng không khỏi cảm thấy hồi hộp.
Bởi vì nơi Tô Diễn đến khá xa xôi hẻo lánh, cho nên khi đã mang thai được 7 tháng cô mới liên lạc được với anh ta.
Nhớ đến vẻ mặt khiếp sợ lúc Tô Diễn biết cô mang thai, Ninh Tịch có chút căng thẳng.
Chẳng lẽ là vì khi mang thai cô quá nhạy cảm, nên mới có cảm giác Tô Diễn chẳng hề vui vẻ như cô đã nghĩ.
Bác sĩ an ủi cô, khi đàn ông có đứa con đầu lòng, tâm lý đều có chút không ổn định, chưa quen được, ai cũng như thế cả.
Nhưng.... chuyện kết hôn đâu thể để phụ nữ như cô chủ động nói ra được chứ...
Ra khỏi bệnh viện, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang tỏa khắp mọi nơi.
Ninh Tịch gắng sức đỡ lấy eo, cô đang định gọi taxi đột nhiên một chiếc xe đỏ rực xông thẳng về phía cô. Cô thót tim, hoảng hốt vội lui về sau mấy bước liền.
Tiếng phanh xe vang lên 'két' một tiếng, chiếc xe sát lướt sàn sạn sạt qua người cô, sau đó mới dừng lại.
Ninh Tịch sợ thót tim, khó khăn lắm mới đứng vững, ngẩng lên liền nhìn thấy Ninh Tuyết Lạc mặc bộ váy đỏ ôm sát người đầy quyến rũ, mái tóc xoăn gợn sóng bước xuống từ trên xe.
 “Ninh Tuyết Lạc, mày điên rồi à?”
Ninh Tuyết Lạc nhìn cô, cười đến ẩn ý, cô ta khoanh tay, sải những bước chân catwalk đầy uyển chuyển, cô ta đứng trước mặt Ninh Tịch, ỷ vào mình đang đi giày cao gót, kiêu ngạo nhìn xuống vùng bụng to ra vì mang thai của cô: “Sao? Sợ tao đâm chết đứa con hoang trong bụng mày à?”
Ninh Tịch vô thức ôm lấy bụng mình, lùi về phía sau một bước, nhìn cô ta với ánh mắt đầy cảnh giác: “Ninh Tuyết Lạc, mày đừng có mà quá đáng!”
Tuy biết rằng từ trước đến nay Ninh Tuyết Lạc vẫn luôn bất hòa với cô, nhưng Ninh Tịch không ngờ cô ta lại có thể độc mồm độc miệng đến như vậy.
 “Tao quá đáng? Mày mới là kẻ quá đáng thì có! Uống say bất tỉnh nhân sự rồi bò lên giường với thằng nào, chửa hoang rồi còn muốn Tô Diễn chịu trách nhiệm hay sao, ha ha… Ninh Tịch, mày đúng là không biết xấu hổ!”
Ninh Tịch sững sờ: “Mày đang nói vớ nói vẩn cái gì thế?”
 “Ô, thế mày tin rằng người đã lên giường với mình tối hôm đó là Tô Diễn thật đấy à?” Ninh Tuyết Lạc cười ngả nghiêng: “Luôn mồm nói mình lớn lên cùng Tô Diễn, là thanh mai trúc mã, ngay cả đến vóc dáng thân thể của anh ấy như thế nào mà cũng không biết à?”
Vẻ mặt của Ninh Tịch càng lúc càng trắng, cô sắp đứng không nổi nữa, cả người như đang rơi vào hầm băng.
Không sai, người đàn ông tối hôm đó…..
Khi đó cô chỉ nghĩ là…. sau khi Tô Diễn trưởng thành, có lẽ cao to hơn so với tưởng tượng của mình.
Bây giờ bị Ninh Tuyết Lạc ác ý nhắc nhở, cô mới đột nhiên nghĩ ra, ngoại trừ vóc dáng, người đàn ông đêm hôm đó hình như….. đúng là có quá nhiều điểm khác biệt hoàn toàn với Tô Diễn.
 Chương 2. Dã chủng của người đàn ông lạ mặt.
"Nói cho mày hay! Tối đó mày uống rượu do tao chế, đừng nói dục cầu bất mãn, tao đã có lòng tốt tìm cho mày hai tên cao to rồi, ai ngờ mày lại không biết tốt xấu, tự dưng đi chui vào phòng của thằng nào đó, đã thế còn không chút khách khí cùng người ta..." Ninh Tuyết Lạc chán ghét mở miệng: "Anh Diễn có lòng tốt, sợ mày tỉnh dậy không chịu nổi nên mới nói người cùng mày tối hôm đó là anh ấy thôi!"
"Mày..." Ninh Tịch tức run lên, nghe tới đây, cô không nhịn nổi nữa, liền bóp chặt lấy cổ tay Ninh Tuyết Lạc: "Sao mày lại làm thế với tao? Tại sao! Mày hại tao như thế còn chưa đủ sao?”
Ninh Tuyết Lạc mới đầu còn câng câng lên, định đẩy Ninh Tịch ra, đúng lúc đó lại thấy Tô Diễn phía sau Ninh Tịch, giọng điệu lập tức nhũn xuống, tỏ ra điềm đạm đáng yêu: "Chị, em biết em sai rồi, chị muốn đánh muốn mắng em thế nào cũng được, nhưng đừng trách anh Diễn..."
Ninh Tịch ngẩn ra, ngay sau đó, lại thấy Ninh Tuyết Lạc tự nhiên ngã lăn ra đất, trông như bị cô đẩy vậy.
"Ninh Tịch! Em làm gì vậy......" Tiếng quở trách vang lên.
Ninh Tịch ngạc nhiên quay lại liên thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tô Diễn.
Tô Diễn lách qua người cô, đỡ Ninh Tuyết Lạc dậy: "Tuyết Lạc, em không sao chứ?"
Cả người Ninh Tuyết Lạc như treo trên người Tô Diễn: "Anh Diễn, em không cố ý, em thật sự biết sai rồi... Chuyện thành ra thế này đều tại em có lỗi với chị..."
"Được rồi, có chuyện gì cũng có anh ở đây rồi!" Tô Diễn vỗ vai Ninh Tuyết Lạc, đưa cô lên xe: "Để anh nói rõ với Ninh Tịch."
Đầu Ninh Tịch trống rỗng, cô thấy Tô Diễn đi về phía mình, rồi lại thấy miệng Tô Diễn cứ mở ra rồi khép lại.
Anh ta nói gì đó rất lâu.
Nói về việc những năm tháng họ là thanh mai trúc mã, nói về việc anh đã đấu tranh thế nào khi yêu Ninh Tuyết Lạc, nói anh cũng tức giận khi biết Ninh Tuyết Lạc hại cô, nói về việc anh cảm thấy rất khiếp sợ và áy náy khi biết Ninh Tịch mang thai, nói anh đã chấp nhận lời xin lỗi của Ninh Tuyết Lạc...
Cuối cùng, anh nói: "Ninh Tịch, xin lỗi, anh không thể lấy em. Không phải anh ghét bỏ em vì chuyện ngày hôm đó hay đứa trẻ trẻ này, mà vì anh không thể phụ lòng Tuyết Lạc, anh cũng không thể lại lừa dối tình cảm của chính mình thêm nữa.”
Mấy tháng nay, gã đều đưa Ninh Tuyết Lạc ra nước ngoài, sớm chiều đều dính lấy nhau không rời, mặc dù bề ngoài gã vì muốn bù đắp lại tổn thương cho Ninh Tịch nên mới nhận tối hôm đó chính gã đã quan hệ với cô, nhưng từ tận sâu trong đáy lòng, gã đã sớm chọn Ninh Tuyết Lạc rồi.
Thế nên sau khi biết tin Ninh Tịch mang thai, gã không đành lòng tới Ninh gia nói rõ chuyện này với hai bác mà muốn nói rõ sự thật với Ninh Tịch trước.
"Nói vậy có nghĩa là... Tô Diễn... Ngay từ đầu anh đã biết việc Ninh Tuyết Lạc bỏ thuốc để hủy hoại trinh tiết của tôi? Vì muốn bao che cho nó, nên anh mới nói với tôi người đàn ông tối hôm đó là anh?" Ninh Tịch cuối cùng cũng tìm về được giọng nói của mình, hồn bay phách lạc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tô Diễn.
"Ninh Tịch, Tuyết Lạc cô ấy không cố tình, cô ấy còn nhỏ, tính tình manh động...."
"Vậy còn tôi thì sao?" Ninh Tịch ngẩng lên nhìn Tô Diễn, tràn đầy tuyệt vọng: "Các người có từng nghĩ tới tôi một chút nào không?"
Tô Diễn câm bặt, một lúc sau, hắn mới vươn tay kéo Ninh Tịch: "Ở đây nắng quá, chúng ta về nhà trước đã..."
"Đừng có chạm vào tôi..." Ninh Tịch hất tay Tô Diễn ra, cô bỗng cười phá lên.
Sống tới tận giờ, Ninh Tịch bỗng cảm thấy cuộc sống của mình như một trò hề.
Để tới được thành phố của Tô Diễn, cô đã cố gắng thi vào được đại học B.
Để lấy lòng Tô Diễn, cô từ bỏ cả ước ở làm diễn viên của mình.
Để môn đăng hộ đối với anh ta, cô từ bỏ cả cha mẹ nuôi để về Ninh gia, cả ngày chỉ biết vụng về nịnh nọt cái nhân vật được gọi là nổi tiếng này.
Cuối cùng, chỉ để đổi lại một câu: "Anh không thể phụ lòng Tuyết Lạc."
Ninh Tuyết Lạc, không chỉ chiếm lấy danh phận của cô, cướp mất cha mẹ đẻ của cô, giờ... còn cướp mất người trong lòng cô!
Ninh Tuyết Lạc còn nhỏ, làm sai có thể được tha thứ?
Vậy... Ai sẽ trả giá cho cuộc đời của cô đây?
Cô thậm chí... ngay đến cả người đàn ông tối hôm đó là ai cũng không biết!
Ninh Tịch bưng mặt, cô run lên bần bật, tuyệt vọng tới cực điểm.
Tô Diễn thấy Ninh Tịch thần tình hoảng loạn lảo đảo đi ra giữa lòng đường, gã liền vứt bỏ điếu thuốc đang kẹp trên tay, muốn đuổi theo, lại bị Ninh Tuyết Lạc ở sau kéo tay áo: "Anh Diễn, anh muốn đi đâu?"
Chính vào lúc Tô Diễn đang chần chừ, chỉ nghe thấy một tiếng động lớn vang lên, Ninh Tịch đang đi trên lối qua đường bị hất tung lên, rồi rơi xuống đất.
"Cứu người... Cứu người với... Đâm phải thai phụ rồi..."
Ánh sáng chói mắt rọi tới, Ninh Tịch thấy bóng người chớp nhoáng và hai gương mặt khiến cô phát tởm, bụng truyền đến cơn đau co rút khiến cô ý thức được một chút gì đó đang mất đi, cô chỉ chớp mắt một cái, máu tươi trên trán chảy đầm đìa, chảy dọc vào mắt cô... cả thế giới rơi vào một mảnh tối đen...
 
 

Đọc chi tiết...


THÁI TỬ THÔNG BÁO MỘT NGÀN LẦN : NỮ NHÂN NGUY HIỂM - Diệp Phi Dạ



Tiếp tục là một bộ truyện mới của DIỆP PHI DẠ nhưng lần này không đếm nữa thay vào đó là truyện Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm và nội dung 3s đầy đủ và có cả thịt nữa nhé :D . Mọi người cùng xem văn án nhé : 
TÓM TẮT : 
Có tin hay không, yêu một người, thật ra chỉ cần sáu ngày bảy đêm?
Sinh nhật Thái tử, được tặng rất nhiều lễ vật, cung nữ đứng một bên đọc: “Nam Hải minh châu!”
Hồi Âm: “Ta muốn có!”
“Phục Hy cầm!”
Hồi Âm: “Ta muốn! Ta muốn!”
“Nữ Oa Thạch.”
Hồi Âm: “Ta muốn! Ta muốn! Ta muốn!”
…….
Thái tử vẫn thật yên lặng hạ chén trà trong tay xuống, đột nhiên nói xen vào một câu: “Buổi tối muốn hay không?”
Hồi Âm: “Ta muốn! Muốn, muốn, muốn!”
TAG : Truyện Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm Full , đọc truyện Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm chương mới , truyện Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm của Diệp Phi Dạ , Đọc Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm online , tải truyện Thái tử thông báo một ngàn lần : Nữ nhân nguy hiểm full PRC , PDF , Docx
Chương 1: Đêm thứ nhất của sáu ngày bảy đêm
Năm ngày
Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi.
Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc.
Bây giờ là đêm thứ sáu.
Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt.
Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện.
Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức.
Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng
Ngũ, tứ, tam, nhị,…
Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Nhất…
Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất.
Giờ tý đã đến ____
Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi, liền nghe được một tiếng vang rất nhỏ từ phía sau cửa sổ truyền đến. Nàng theo bản năng quay đầu nhìn, lại cảm giác thấy đầu óc choáng váng, cả người nhanh chóng rơi vào hôn mê.
…………..
Khi Lâm Hồi Âm tỉnh lại, toàn thân không hề có một mảnh vải, hơn nữa bên cạnh còn xuất hiện thêm một người nam nhân.
Lần này cùng năm lần trước đều giống nhau, Lâm Hồi Âm không muốn tiếp tục ở trong phòng.
Hiện tại nàng ở chỗ này, lạnh lẽo ẩm ướt, giống như là địa lao không thấy được mặt trời.
Đúng vậy, không thấy mặt trời.
Xung quanh đều tối đen, không có ánh sáng đi vào.
Lúc này thị giác của Lâm Hồi Âm đã bị ngăn trở, vì thế cảm giác trở nên mẫn cảm vô cùng.
Lâm Hồi Âm có thể cảm nhận được rõ ràng người nam nhân nằm bên cạnh cũng giống mình, quần áo chưa mặc, một thân trần trụi.
Mà nhiệt độ cơ thể của hắn, lại hoàn toàn đảo ngược so với không gian ẩm ướt lạnh lẽo này.
Nếu nói giống như lửa, thì người này nóng đến bỏng.
Tay của hắn, cũng nóng rực, theo da thịt của nàng chậm rãi dao động, đến mức, mang theo một chút nóng đau, khiến cho Lâm Hồi Âm cực kì không thoải mái, theo bản năng muốn đưa tay đẩy hắn ra.
Tuy người nam nhân không thấy được bàn tay trong bóng tối, nhưng dường như có thể nhìn rõ được suy nghĩ ở trong đáy lòng của Lâm Hồi Âm, từng bước nhanh chóng, nâng lên bàn tay một cách chính xác, dễ dàng cầm được cổ tay mảnh khảnh của nàng, giam trên đỉnh đầu của nàng.
Lâm Hồi Âm giãy giụa theo bản năng, muốn vùng vẫy để kiềm chế.
Nhưng, cũng giống năm lần trước, sức lực của nàng căn bản chẳng là gì so với người nam nhân.
Nàng không biết dung mạo, danh tính, tuổi tác của nam tử xa lạ này.
Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên cảm giác tủi thân. Nàng còn chưa kịp yêu ai, liền bị người khác vô duyên vô cớ cướp đi sự trong sạch của mình.
Sau tủi thân, là tức giận sâu đậm.
Năm lần, đã muốn năm lần.
Cho dù nàng vùng vẫy như thế nào, phản kháng ra sao, cuối cùng đều bị nam nhân này làm nhục.
Nhưng nàng không cam lòng,
Không cam lòng bị một người xa lạ, một nam tử không rõ nguồn gốc, liên tục cướp đi sự trong sạch của mình.
Vừa nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm sử dụng toàn bộ sức lực của mình, liều mạng giãy dụa.
Thật ra Lâm Hồi Âm biết, sợ rằng lần này cũng giống như năm lần trước, cuối cùng đều không có kết quả.

Chương 2: Đêm thứ nhất của sáu ngày bảy đêm (2)
Thật ra Lâm Hồi Âm biết, sợ rằng lần này cũng giống như năm lần trước, cuối cùng đều không có kết quả.
Nhưng nàng không muốn để cho người nam nhân xa lạ này dễ dàng đạt được mục đích.
Hơn nữa nàng cũng không đến mức đi động lòng với một nam nhân xa lạ, cùng hắn trở thành vợ chồng được.
“Buông ta ra__Đồ lưu manh! Đồ xấu xa! Khốn nạn, ngươi cút ngay cho ta____”
Lâm Hồi Âm mắng rất hung dữ, đủ các loại thô tục trên người nam nhân.
“Biến thái, ngươi là nam nhân không biết xấu hổ, buông ra, ngươi không được chạm vào ta____”
Dù Lâm Hồi Âm mắng nhiếc như thế nào, nam tử trên người nàng, giống như không nghe thấy gì, chính là chú ý đè nặng nàng, cứ thế tiến hành chuyện mình muốn làm.
Nam nhân chỉ đưa tay, đã muốn theo xương quai xanh đi xuống eo của nàng, tiếp tục đi xuống….
Khốn nạn, không được chạm vào ta, buông ra! Buông_____”
Lúc này, Lâm Hồi Âm nói, thanh âm mềm nhũn, âm điệu nhẹ nhàng, quyến rũ.
Ngón tay của nam nhân xâm nhập chính xác vào nơi mềm mại ấm áp của nàng.
Cho dù nơi này đều tối tăm, mặt Lâm Hồi Âm, nháy mắt vẫn trở nên đỏ bừng, toàn thân đều run rẩy, cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Khi con người ta tuyệt vọng, có thể bộc phát ra khả năng tiềm tàng mà mình chưa bao giờ biết.
Cho nên, khi cảm giác nhục nhã của Lâm Hồi Âm tích tụ lại tới một thời điểm nhất định, nàng cũng không biết là mình có thể đột nhiên bùng nổ một lực lớn như vậy. Lúc người nam nhân này buông lỏng, nàng thật sự có thể thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, thậm chí giơ tay lên, đẩy nam tử một cách mạnh mẽ. Sau đó cảm thấy vẫn chưa đủ, liền mở miệng, ra sức cắn vào vai nam nhân.
Dùng hết lực toàn thân sử dụng một lần, cuồng loạn cắn.
Lực đạo như vây, như là hận không thể dứt khoát nghiền nát nam nhân đã đoạt đi sự trong sạch của mình.
Mà nam tử biến thái kia, lúc Lâm Hồi Âm bắt đầu cắn vào vai hắn, thân thể hơi trầm ngâm liền giật mình, toàn thân bộc phát ra hàn ý.
Thân thể hắn, vốn là nóng như lửa, thời điểm hàn ý phát ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ da thịt rất nóng của hắn, thậm chí còn có sát khí trầm trọng.
Đáy lòng Lâm Hồi Âm hơi hơi run rẩy, mang theo sợ hãi, nàng do dự một chút, lại không biết sống chết đi cắn người nam nhân này.
Nhưng khi răng của nàng vẫn chưa sử dụng hết lực đạo, tay nóng đến bỏng của hắn liền chuẩn xác bóp cổ của nàng.
Lâm Hồi Âm không thở được, lại cố chấp không bỏ răng ra. Nhưng người nam nhân kia so ra còn khôn ngoan hơn nàng, gia tăng thêm lực đạo ở tay. Chỉ cần nhẹ nhàng siết một chút, có thể đem cổ của nàng cắt đứt.
Lâm Hồi Âm cùng nam nhân kia giằng co, cuối cùng Lâm Hồi Âm không còn sức lực, bỏ răng ra mà chấm dứt.
Nam nhân không hề buông tay ra, vẫn bóp cổ của Lâm Hồi Âm. Một lần nữa lại đè nàng trên mặt đất, sau đó điên cuồng xâm nhập vào thân thể của nàng, cử chỉ thô bạo, không hề…thương hương tiếc ngọc.
Đúng như suy nghĩ của nàng, thật sự khó thoát khỏi một kiếp này.
Hắn vẫn muốn nàng!
Lâm Hồi Âm động thân thể một chút, muốn giảm bớt đau đớn cùng khuất nhục mà nam nhân này gây cho mình.

Đọc chi tiết...


  /  
COMMENT :
 
Lên Đầu Trang Copyright © 2015 by Tukid| Theme by tukid- Chỉnh Sửa Bởi Tukid
Lên Trên