Đọc truyện online: Tiếng Hát Nơi Biển Cả - Truyện hay



TÓM TẮT TRUYỆN: Tieng Hat Noi Bien Ca



Tsubaki giật mình bật dậy trên chiếc giường ngủ của mình, gương mặt tái mét cùng với những giọt mồ hôi hột lấm tấm trên trán, thậm chí ướt thẫm cả chiếc áo sơ mi mà mình đang mặc

Không thể làm chủ cho hơi thở của mình điều hòa ổn định, Tsubaki rướn ánh mắt căng xung quanh căn phòng quen thuộc trong quang cảnh tối đen này

Vài giây sau đó, Tsubaki thở phào ra khi biết mọi thứ vẫn còn trong tầm kiểm soát, vẫn bình thường như mọi lần. Một tay che một mắt với vẻ mệt mỏi hiện hữu hết lên trên gương mặt

_ Lại nữa rồi. Không biết lần thứ bao nhiêu mình gặp cơn ác mộng đó!

Quay sang chiếc đồng hồ trên bàn, chỉ mới có 3h35 sáng thôi, mặt trời vẫn chưa xuất hiện đâu, màn đêm vẫn đang làm chủ hết thành phố này

Chàng trai rời khỏi chiếc giường, mở cửa kính để cơn gió lạnh tràn vào căn phòng, đồng thời cũng ra ngoài ban công xem sao

Thành phố buổi đêm nhưng vẫn còn lung linh ánh đèn ngoài phố, những khu mua sắm hay các tòa nhà cao ốc một số vẫn còn đang mở đèn khiến cho thành phố không hoàn toàn chìm vào bóng tối

Tsubaki lẳng lặng để tâm hồn mình cuốn theo chiều gió ấy, muốn cho nó mang đi nỗi phiền muộn trong lòng

“Cơn ác mộng vẫn luôn cứ hiện hữu trong tâm trí tôi, như thể đây báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra, khủng khiếp hay thú vị…….. có lẽ còn tùy vào cái gọi là số mệnh!”

Mời bạn đọc theo dõi tựa truyện teen mang tên Tiếng Hát Nơi Biển Cả. Truyện dẫn dắt bạn đọc với những cái tên nhân vật đầy thú vị, tính cách và khả năng tự do tự tại của Tsubaki khiến cuộc sống cô muôn màu muôn vẻ như đại dương. 
TAG : Đọc truyện online Tiếng Hát Nơi Biển Cả Full text , tải truyện Tiếng Hát Nơi Biển Cả full PRC , đọc truyện teen online , doc truyen teen hay , doc truyen teen trên mobi và PC
Chương 1
_ Tsu – kun, dậy đi nào, hôm nay chị có làm món ăn mà em thích đấy. Mau xuống đi, không khéo chúng nguội hết!

Cái tiếng gọi này, hầy…… là của cái thứ phiền phức nhất trong nhà, tại sao nó cứ luôn vang vảng nhỉ. Lẽ ra…… ngay từ đầu, mình không nên đến đây…. Mà khoan đã, món ăn mà mình thích ư? Bản thân mình cũng không rõ mình đã từng thích món gì, sao bà ấy lại biết nhỉ. Hầy…. phiền phức quá, ngủ tiếp thôi

_ Tsu – kun, mặt trời đã lên cao lắm rồi, em tính chây lười đến khi nào nữa đây????

Lần thứ hai trong ngày bị đánh thức……… Hừm, trời đã sáng rồi sao……. Có vẻ đúng, chưa gì mà thấy chói chang hết cả mặt, thật khó chịu hết sức. Nhưng như thế đồng nghĩa với việc màn đêm hôm qua đã biến mất

Không phải là bản thân mình thích ban đêm hơn ban ngày, và cũng không phải mình thích ban ngày hơn ban đêm. Nói thât ra mình ghét cả hai, giá như một ngày nào đó, có một tảng thiên thạch thiệt lớn va rầm vào trái đất khiến tinh cầu đứng thứ ba trong hệ mặt trời này trở thành một sao thủy thứ hai thì mình sẽ không còn phải nghĩ ngợi gì nhiều cho nó mệt cái óc

_ Tsu – kun, em mà không dậy, sẽ trễ mất ngày đầu tiên đi học đó, để lại ấn tượng xấu cho trường là không hay lắm đâu!

Cường độ giọng nói có thay đổi rồi….. À à hiểu hiểu, cứ theo cái điệu này thì mình đoán trong vòng ít phút nữa thôi. Bà ta sẽ lên đây, phá tung cánh cửa phòng, phi lên giường tung một cước như trời phang giống như nhân vật anime yêu thích mà bả thường hay xem…. Làm gì đây nhỉ, dậy hay không nên dậy? Nhưng quả thật mình chẳng muốn rời khỏi cái chăn êm ái này một tí nào cả. Vì khi thức giấc….. bao nhiêu thứ phiền não sẽ đón chào ngày mới. Còn nếu khi mình ngủ….. thì hình ảnh đó sẽ…..

_ Tsubaki, chị mày điên lên rồi đấy nhé, có dậy nhanh không thì bảo?

Đúng như dự đoán, cánh cửa phòng mở tung ra một cách thô bạo đến nỗi chồng sách kê sát tường cũng phải rơi lộp bộp xuống sàn nhà. Một cô gái trẻ tóc đen ngắn với chiếc tạp dề buổi sáng trông như người vợ hiền…… Mà hiền hay không thì còn tùy vào tình hình tâm trạng của nhân vật

Cô gái trẻ ấy phi người lên cao dang chân đá móc thẳng xuống chiếc chăn đang cuộn thành hình miếng sushi trên giường. Cứ thế này sẽ hưởng hết toàn bộ đòn Chân Long Giáng Thế mất

Nhưng ngay lúc đó, Tsubaki chợt mở trừng mắt, nhanh chóng lật chiếc chăn ấm phong tỏa hết tầm nhìn của đối phương, còn bản thân mình thì bật ngược ra phía sau để tránh cú critical chết người ấy. Chàng trai trẻ bám xuống sàn nhà, đôi mắt lạnh như băng khiến người khác phải run người

Nhìn vào đôi mắt ấy, cô gái trẻ như nhói đau trong lòng, nhưng nếu thể hiện nó ra ngay lúc này thật không phải một ý hay. Thôi thì cứ như ngày thường vậy

_ Tsubaki, nhanh chóng đi vào vệ sinh cá nhân, thay quần áo và lết cái mông xuống nhà nuốt bữa sáng ngay. Chuyến tàu điện sẽ khởi hành trong 1 tiếng đồng hồ nữa, để lỡ mất thì đừng trách chị mày chơi Hàng Long Thập Bát Chưởng!

Tsubaki thở dài ngán ngẫm, tay gãi gãi cái đầu xù như nhím, dáng đi siêu vẹo thẳng vào nhà vệ sinh, miệng thì không ngừng ngáp ngắn ngáp dài. Nhìn con người đó là nhìn thấy được ngay cái chán đời, nhìn cuộc sống này theo một góc khác mà khuynh hướng thì rất tiêu cực

Cô gái tóc đen ấy thở dài theo

_ Lumina, làm thế nào mà em có thể thay đổi được thằng nhóc này thế? Chính xác thì…… làm cách nào để chị có thể mở được nụ cười của nó thêm một lần nữa đây?

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

Một buổi sáng hiền hòa nhẹ nhàng…. Không, cái đó chỉ có trong những vầng thơ các trang tiểu thuyết trên mạng thôi. Cuộc sống thật không bao giờ được như thế, luôn có cái phiền phức gây ảnh hưởng không hề nhỏ, hay thậm chí là cả đời sống bình thường của người khác

Một buổi sáng đầy não nề, chán chường….. đó chính xác là nhận xét của Tsubaki qua góc nhìn thế giới này một khía cạnh tiêu cực. Và nếu như là thưởng thức bữa sáng với cái người đang mở toác mồm cười hô hố khi vừa ăn vừa xem kênh hài trên màn hình ti vi. Rút cuộc thì nơi nào trên thế giới này mới có cái không gian yên bình đây????

_ Kaka, con chó bị chậu hoa từ trên ban công tầng hai rơi xuống chấn thương sọ não nên lăn ra chết. Công nhận nhiều người nghĩ ra mấy trò hay thật, biết cách mang đến tiếng cười cho người khác đúng là điều tuyệt vời nhất trên thế giới này!

Điều tuyệt vời nhất ư? Chẳng có thứ gì trên cuộc đời này là tuyệt vời………. không, vơ đũa cả nắm như vậy không phải là điều mình thích, chính xác là bản thân mình chưa thể tìm ra điều thật sự quan trọng và muốn đạt đến. Hoặc là có…… nhưng đã không còn

_ Nee – san, nếu đã ăn thì lo nhét hết cái đống trên bàn vào mồm nhanh đi, vừa ăn vừa nói một hồi là cắn vào lưỡi đấy!

Cô chị quay sang cậu em trai với vẻ mặt phùng má tỏ ý không hài lòng

_ Nói năng như thế thô lỗ quá Tsu – kun, con gái không thích con trai cộc cằn độc mồm như thế đâu!

_ Làm như em quan tâm ấy, thân mình còn không xong, hơi đâu để ý mấy thứ dở hơi đó, thật nhảm nhí vớ vẩn!

Lặng nhìn đứa em trai đó thật chán nản, thật sự tại sao trên cõi đời này lại tồn tại một đứa chưa đến 20 mà nhìn thế giới này bằng gam màu kỳ cục không giống ai. Xung quanh nó chỉ duy nhất một màu xám đen thôi, một màu xám u uất không có niềm vui và hy vọng, thậm chí không có cái gọi là hạnh phúc

_ Tsu – kun, lẽ nào em cứ tính thế này mãi sao? Sống khép kín không mở lòng với mọi người xung quanh, em không cảm thấy mệt mỏi à? Nếu là chị, có lẽ……. chị đã chịu từ bỏ cách đây 3 năm rồi!

Tsubaki lặng lẽ ánh mắt xa xăm trông thật đầy ắm sự suy nghĩ phiền muộn, đôi tay nới chiếc đũa ra và đồng thời cũng ngừng hẳn bữa sáng

_ Tsu – kun, có bao giờ em nghĩ rằng: Lumina trên trời sẽ không bao giờ muốn thấy em như thế này không?

_ Tsukusa nee – san!

Tsubaki chợt kéo ghế đứng dậy, tay với lấy chiếc cặp đeo lên vai rồi lẳng lặng quay lưng mà bỏ đi trong khi bát cơm còn chưa hết một nửa

_ Đừng xía mũi vào chuyện của người khác, tốt nhất chị hãy tự lo cho bản thân mình đi!

Tsukusa dõi theo cậu em trai mình cho đến khi hắn ta mất dạng hẳn, tiếng thở dài khẽ cất lên cùng tâm trạng không mấy vui vẻ. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa, hai tay bấu chặt lấy nhau mà suy nghĩ

_ Thằng nhóc càng lúc càng đóng chặt tâm hồn nó hơn. Làm thế nào mà em có thể yêu được nó trước đây vậy Lumina?

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

_ Tsu – kun, anh mà không mau tỉnh dậy là sẽ trễ chuyến xe mất, chắc anh không muốn bị trở thành tâm điểm vào ngày đầu tiên đến lớp đâu nhỉ!

Tiếng nói quen thuộc đó hiện lên trong tâm trí Tsubaki, và cũng chính điều đó đã đánh thức anh khỏi giấc mơ

Ngó nghiêng xung quanh và nhận ra rằng mình vẫn còn đang trên chuyến tàu điện, cái không khí đông người thế này cộng thêm thứ ánh sáng chói chang ngoài cửa sổ thế kia luôn là một vấn đề nan giải đối với hắn ta. Nhưng đây là điều mà một khi ra ngoài vào buổi sáng thì chắc chắn sẽ gặp phải, có muốn ngán ngẫm cũng chỉ là điều mình tự quyết định trong tâm trí mà thôi

Tsubaki tháo chiếc headphone nhỏ nối với chiếc điện thoại lên hai tai mình ra, khẽ nheo mắt nhìn hết mọi thứ xung quanh vài giây thì thở dài

_ Mọi thứ………. đáng ghét thật, phiền phức quá đi!

_ Này này, bức tranh của Minamiya – senpai đạt giải nhất cấp quốc tế đó!

_ Ừ, báo mới đăng ngày hôm qua đúng không, quả là một tuyệt tác đẹp nhất từ trước đến nay. Lần đầu tiên mình bị mê hoặc bởi một bức tranh như vậy, quả thật chẳng thiết ăn để sống nữa, chỉ cần ngắm nó là đủ rồi!

_ Công nhận, dù không thích hội họa lắm, nhưng sau khi chiêm ngưỡng “ hoa anh đào đỏ” của Minamiya – senpai, bỗng dưng mình cũng muốn được đi học vẽ!

Trên chuyến xe điện này có rất nhiều loại người khác nhau trên thế giới. Không chỉ riêng các doanh nghiệp ngày ngày xách cặp tay nghe điện thoại giao dịch với các liên doanh nước ngoài hay công việc với các công ty khác nhau. Những cụ già theo nhau đến các câu lạc bộ hay công viên chỉ để tập bài tâp thể dục buổi sáng. Thì có cả học sinh sử dụng phương tiện này đến trường cũng là điều hiển nhiên

Mấy cô nữ sinh đứng ở bên kia……. Nhìn đồng phục thì chắc đến từ học viện It. Harm Sokyuran ở phía Tây thành phố………

_ Ủa……. chẳng phải cái phù hiệu đó giống với cái phù hiệu trên áo mình sao? Như vậy có nghĩa là…………

Tsubaki đập tay lên trán cái tét, vuốt dài xuống với hơi thở dài đậm chất chán nản

_ Có cần phải như vậy không? Lẽ nào lão trời muốn thử thách độ kiên nhẫn của mình thật à? Biết thế ngay từ đầu trốn chui trốn nhủi ở nhà thành NEET đi cho xong!

…………………………………………

…………………………………………

Ding dong ding dong

Tiếng chuông điện thoại reng lên trong túi kìa, mới sáng sớm mắt chưa banh hết mà ai đã gọi đến thế này không biết. Tsubaki lọc xọc trong túi quần ra xem thử………. đọc được tên người hiện lên trên màn hình, thái độ chán nản càng rõ ràng hơn

Hắn không ngần ngại từ chối cuộc gọi để được yên bình yên tĩnh

Nhưng tầm vài giây sau thì chuông điện thoại lại tiếp tục reng lên. Lần này mà không nghe thì phiền phức lắm, chắc chắn cái người bên đầu dây sẽ réo liên tục cho đến khi mình chịu bắt máy. Mà mình thì không muốn bị mọi người xung quanh để ý dòm ngó đến đâu

_ Muốn gì nữa đây Tsukusa?

_ Tsukusa nee – san….. chị đồng ý cho em gọi thẳng tên chị nhưng phải thêm từ nee – san nữa. Tại sao lúc nãy chị gọi mà em không thèm bắt máy hả?

_ Đang bận chút chuyện trên tàu, có gì nói nhanh và cúp máy đi oba – san!

_ Có muốn chị mày chưởng một phát Kamejoko vỡ tô cơm tối nay không?.......... nghe này Tsubaki, bức tranh của mày đã đoạt giải nhất cuộc thi hội họa quốc tế, nghe đâu là có hơn 350.000.000 số phiếu bầu vào đó. Ten ten tèn…… sao? Thấy thú vị không?

Tsubaki chợt siết chặt tay, răng thì nghiến và ánh mắt lộ hẳn vẻ tức giận đến cực độ, muốn đập phá thứ gì đấy, muốn choảng nhau với một ai đó để rũ sạch cái cơn điên này

Không được……. không được Tsubaki, nếu không kiềm chế được cảm xúc, để nó trào ra ngay lúc này, tại thời điểm này, tại vị trí này thì sẽ khiến mọi người xung quanh để ý đến mất

Hắn nuốt sự phẫn nộ trong lòng

_ Chị gọi chỉ để nói nhiêu đó thôi hả? chuyện đấy thì biết từ đời nào rồi, nếu không còn gì thì cúp máy đây!

_ Chờ đã Tsu – kun, vậy bây giờ em có muốn đến nhận……..

Không ngần ngại để nghe thêm lời nói cuối cùng của người chị, Tsubaki lạnh lùng ngắt cuộc trò chuyện giữa chừng. Đã thế còn tắt nguồn, tháo pin và quăng cái con dế ấy vào túi xách lãng quên luôn cho đỡ phiền phức

Sau đó thì hắn lại quay sang chống cằm tựa lên thành kính, nhìn cái thế giới bên ngoài với quan niệm trong suy nghĩ

_ Thế giới này…… thật buồn chán…… anh vẫn chưa thể nhìn thấy những điều mà em đã nói, Lumina!

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

Đây không phải là điều tôi mong muốn, nhưng quả thật bức tranh đã đoạt giải nhất được để ở viện triển lãm Anh mà cả Tsukusa lẫn đám học sinh nữ kia luôn mồm xuýt xoa ấy do chính tay tôi vẽ ra. Phải…… tác giả của bức họa “ hoa anh đào đỏ” đó là tôi, một bông hoa anh đào mang hương sắc và gam màu đỏ………



Post a Comment

COMMENT :
 
Lên Đầu Trang Copyright © 2015 by Tukid| Theme by tukid- Chỉnh Sửa Bởi Tukid
Lên Trên